Trai càng gay càng đẹp

     

Ngô Diệc Phàm trộn xong xuôi coffe bước ra, Lộc Hàm vẫn còn đang mải mê thao tác làm việc. Ánh mắt khôn cùng chuyên trung ương, không giống một phái nam sinch new 18 tuổi tí nào. Anh sẽ chọn cậu, chính vì cậu vô cùng gồm năng lượng, lại cần mẫn, không ngại đau buồn. Thêm một thời hạn nữa, cậu nhất mực đã trở nên một quy định sư xuất sắc.

Bạn đang xem: Trai càng gay càng đẹp

Anh cũng từng tìm kiếm qua không hề ít fan có tác dụng trợ lý, dẫu vậy mục tiêu của các cậu chỉ nhắm vào anh.

Mỗi lần anh ở nhà sẵn sàng hồ sơ, những cậu chỉ biết make up ăn mặc thật sexy nóng bỏng, kiếm tìm toàn bộ hầu như phương pháp để thu hút anh, ước ao kéo anh lên nệm với bầy họ. Nhưng mùi nước hoa trên tín đồ các cậu, sặc sụa tới mức khiến cho anh khinh ghét, cảm thấy cực kỳ thiếu thốn tế nhị.

Anh cực kỳ mê thích hương thơm trên người cậu, thanh nhàn nhạt, thơm ngào ngạt tương tự như hương thơm của sữa hòa với sữa tắm, hết sức tự nhiên, siêu thoải mái và dễ chịu.

Ly coffee dần chỉ thấy đáy, ở đầu cuối Lộc Hàm cũng xem không còn cục bộ làm hồ sơ trong tay mình, căng thẳng choạng thẳng sườn lưng ra.

” Đã tía giờ phát sáng rồi, bây giờ ngủ lại nhà đất của anh đi! Yên trung ương đi, anh là 1 trong bạn tốt! Tuyệt đối sẽ không tạo nên sự bất kỳ hung tin như thế nào đâu!” Ngô Diệc Phàm góp dọn dẹp lại gần như thứ, cỗ dạng nói chơi của anh ý càng nhìn càng đẹp mắt, lại còn có chút ít trẻ con nữa.


“Em biết rồi! Nhưng giỏi rộng em vẫn bắt buộc về đơn vị, em, …bạn đơn vị em sẽ khá lo lắng.”

“Ưm! Để anh đưa em về!”

” Không phải ko cần! Em tự bắt xe cộ về được rồi!” Lộc Hàm mau lẹ vẫy tay xin chào, vừa đứng dậy new biết chân mình vị ngồi vượt lâu, hai chân dẻo quẹo, lại bổ xuống quay trở lại, cậu thấp thỏm cười: ” Nhưng rất có thể làm sao đến em ở lại trên đây 30 phút không? Chỉ 30 phút là đủ…”

” Tất nhiên là được rồi! Anh đi sắp xếp lại tư liệu nhé!”

“Ưm!” Lộc Hàm chán nản và bi quan, tiện tay rước một cuốn tạp chí sống dưới bàn lên coi.

Nhân đồ dùng bên trên ảnh bìa chủ yếu là…

Kẻ phát triển thành thái tối ngày hôm qua bớt chút ít nữa đang cường bạo cậu đây mà!

Sắc phương diện của cậu lập tức White bệch, siết chặt những ngón tay, bất giác rùng mình, toàn bộ cơ thể có cảm xúc nlỗi tiết đã tung ngược.

Trên mặt báo đó là tin tức về câu hỏi thái tử Kyên ổn thiếu người cầm đầu những đảng phái đang chuẩn bị tiếp quản lí cửa hàng khai thác mỏ lớn nhất Đài Loan, hình trên hình họa chính là anh ta, áo xống chỉnh tế, tràn trề nhiệt huyết, điều ko thay đổi đó là nụ cười xấu xí bên trên khóe mồm còn cuốn hút rộng đối với thiếu nữ, đầy kích thích cùng sexy nóng bỏng. Giống nhỏng một người có thân phận cao tay, cơ mà lại là 1 kẻ trăng hoa khôn cùng pchờ túng thiếu.

Cả một trang báo rộng lâu năm phần đa mệnh danh anh ta có tác dụng cố gắng như thế nào có tác dụng được như thế, thủ đoạn cao siêu, từ bỏ trong những hàng vạn công ty phát triển thành tín đồ thắng lợi lớn số 1.

Lộc Hàm càng xem càng khó chịu, hận một nỗi cần yếu xé rách cuốn tập san.

Anh ta là 1 trong kẻ mặt bạn dạ thụ. Đạo đức giả! Tàn ác! Cậu căm hờn anh ta!

Ngô Diệc Phàm quan sát thầy sắc đẹp phương diện của cậu cực kỳ xấu, theo tầm mắt của cậu quan sát xuống bên dưới. Nhìn thấy hình của Klặng Chung Nhân, lông mi nhíu lại một cách không giống thường: ” Em, biết cậu ta sao?”


NGƯỜI ĐÀN ÔNG HOÀN MỸ

Hai giờ đồng hồ sau, Lộc Hàm sau cùng cũng đến bên dưới lầu đơn vị Ngô Diệc Phàm. Để ý kỹ mới phát hiện, tại đây tuy không phải là khu vực Nhà biệt thự Bán Sơn, dẫu vậy nhất thiết là quần thể trung trung khu đất đắt đỏ. Cậu từng thấy được PR làm việc bên trên báo, tại chỗ này mỗi tấc đất là một trong những tấc rubi, ngay cả một gian chống thông thường có 200 mấy met vuông cũng hết mấy chục triệu, mắc cho chẳng thể thốt cần thành lời.

Bây tiếng thu nhập cá nhân của phương pháp sư cao cho vậy sao? hay những, anh là con bên phong lưu sao?

Ngô Diệc Phàm tự mình xuống lầu đón cậu, bên trên bàn đã để chuẩn bị sẵn bánh ngọt, vừa chú ý là biết vì chưng chính tay anh làm cho. Sự quan tâm của anh ý, giống hệt như một dòng nước nóng, thanh thanh rã vào trong lòng cậu.

Hai bạn nói chuyện cùng nhau một ít, tiếp đến Ngô Diệc Phàm ban đầu reviews sơ quan tiền tình hình vụ án. Lộc Hàm nhấn đem xấp bốn liệu dày cui, ngồi ngơi nghỉ trên ghế sofa gọi thật kỹ, đồng thời đánh dấu lại đầy đủ vị trí cần thiết. Hai fan nỗ lực thao tác làm việc của bản thân mình, ko quấy rầy cho nhau, một không khí vô cùng hợp lý.

Khoảng rộng một giờ đồng hồ đồng hồ trôi qua, Lộc Hàm khá mệt mỏi, ngửng đầu lên xoay luân chuyển cổ. Ngô Diệc Phàm thấy được chình họa này, mỉm cười cợt hỏi cậu : ” Mệt rồi buộc phải không? Anh pha đến em một ly coffee nhé?”“Ưm! Cám ơn anh!”

Cậu lén chú ý về phía khu nhà bếp, ánh đèn sáng màu quà nhỏng rượu dìu dịu chiếu lên toàn thân của Ngô Diệc Phàm, tạo ra thành một con đường vòng cung, sơn đậm những con đường đường nét xinh tươi bên trên con bạn của anh.


Áo sơ ngươi White, bên ngoài là áo len ấm màu sắc xám tro, khắp cơ thể mặc bộ đồ áo giản dị ở nhà, lặng tĩnh đứng tại đoạn đó, khóe miệng gợi lên đầy đủ ngọn gàng sóng mềm mại và mượt mà. Chỉ yêu cầu quan sát thôi cũng cảm giác khôn xiết ấm áp, khôn xiết lặng chổ chính giữa.

Sau khi rời ra khỏi Hoa Liên, anh là tín đồ duy nhất khiến cậu bao gồm cảm hứng bình an.

Cậu ham mê cảm xúc khi ngơi nghỉ mặt anh, dễ chịu thoải mái, không có bất kể áp lực nào.

Giống nhỏng nhì bạn chúng ta đã quen biết không ít năm vậy, khôn xiết đọc nhau.

Nhưng…

Anh so với người nào cũng êm ả dịu dàng điều này sao?

Cũng có thể sau khoản thời gian anh gồm vợ rồi, đã không còn điều này nữa.

Không biết tín đồ vk về sau của anh ấy, trông sẽ ra sao nhỉ? Nhất định cũng là 1 trong tín đồ nữ tính, trường đoản cú lập, năng lượng xuất sắc đẹp sao?

Được anh yêu thương thương thơm, là 1 trong những câu hỏi khôn cùng niềm hạnh phúc.

Trong đầu ban đầu ý thức được bản thân bản thân đã mơ mộng, Lộc Hàm lập tức lấy giấc mộng kia đnai lưng nén xuống. Cậu sẽ là bà xã của fan khác, làm thế nào rất có thể tơ tưởng mang đến bạn đàn ông khác chứ?


ĐIỀU DUY NHẤT QUAN TÂM ĐẾN

Lộc Hàm khóc mệt mỏi rồi ngủ tức hiếp đi, Khi tỉnh giấc lại bên ngoài vẫn là 1 trong những màn tối, chú ý vào đồng hồ đeo tay, là 21 giờ đồng hồ. Mơ màng ghi nhớ ra té ra bản thân đang ngủ một ngày 1 tối rồi, thiệt sự cực kì mêt mỏi. Yếu ớt tương tự như tdiệt triều lên đến mức vậy, cậu cảm xúc bản thân y hệt như một đứa tphải chăng bị quăng quật rơi. Cho dù bị tiêu diệt rồi, cũng không một ai biết đến.

Ngoại trừ, tất cả nhất một cuộc hotline nhỡ.

Ai vậy nhỉ?

Ngô Diệc Phàm.

Cậu đắn đo rõ đó là vui lòng, tốt là…mất mác.

Anh search cậu, chắc rằng là về quá trình rồi! Cậu nhanh chóng bấm số, vừa reo nhị tiếng ngay tức khắc bao gồm fan bắt máy.


” Là anh!” Giọng nói của anh thanh thanh, tương tự như có tác dụng sáng cả ánh trăng, từng mảng mỏng tanh, trải rộng vào trong thâm tâm trí cậu, gồm chút ít ấm cúng, cũng có thể có chút đau. “Vẫn còn đó không? Tại sao lại không nói gì không còn vậy?”

“Ưm….vẫn nghe….” Vừa mở miệng to, bắt đầu vạc hiện tại cổ họng khôn xiết nhức, giống hệt như bị bị vướng vô vàn hạt cát trong những số ấy, ma ngay cạnh vào cuốn họng mang đến hy vọng khạc cả ngày tiết ra.

“Giọng của em nghe có vẻ như không ổn, gồm chỗ nào ko khỏe mạnh sao?”

“Không, ko có…” Có lẽ chỉ gồm anh là người tốt nhất trên nhân loại này quyên tâm cho cậu. Nếu chưa hẳn đã khóc khô hết nước đôi mắt, Lộc Hàm thiệt sự siêu mong khóc một trận thật to với anh. Nhưng hiện tại thì cậu chỉ hoàn toàn có thể trả vời kiên trì hỏi anh: “Anh gồm câu hỏi gì sao?”

” Ngày mai đề nghị thđộ ẩm vấn một vụ án, ước ao em có tác dụng trợ lý đến anh, muốn em sang trọng trên đây làm cho thân quen với trường phù hợp này, tuy thế hiện nay sẽ thừa trễ rồi, tốt là….”

” Bây giờ đồng hồ em qua ngay!” Cậu nói nkhô cứng.

” Có được không? Em còn là một trong học viên.” Anh tạm dừng một chút: “Anh qua đón em!”

” Không buộc phải đâu, anh đưa hệ trọng cho em, em mau lẹ qua đó ngay!”

” Ưm! Nhớ chú ý bình an đó, có chuyện gì thì Gọi cho anh!”

Lộc Hàm tách chóng, gấp rút rửa ráy rửa. Nhìn khuôn phương diện trắng bệch như quỷ làm việc vào gương, khóe miệng nhếch lên có chút từ bỏ ti. Vừa bắt đầu kết bạn không lâu, cậu đã bị dày vò thành bộ dạng này sao? Lắc đầu không muốn suy nghĩ đến những chuyện kia nữa, không thích nhằm Diệc Phàm băn khoăn lo lắng, cậu trang điểm lại chú ý ổn định rồi bắt đầu bước ra khỏi cửa.

Kyên ổn quản gia cũng không hỏi cậu đi đâu, trong cái công ty này, cậu hệt như fan tàn hình vậy, không có ai thèm chú ý mang đến. Cậu không muốn làm việc lại vào nhà này thêm một giây nào nữa, hình như vừa chạy thoát khỏi góc cửa, cậu chạy trầm lắng cho trạm xe pháo buýt.

Nơi này phần lớn là biệt thự hạng sang tư, xe pháo buýt hết sức ít khi đi qua trên đây, cậu hóng rất mất thời gian tuy nhiên ko thấy. Từ phía xa xa cậu nhìn thấy một cái xe pháo color Black đang chạy vòng xuất xứ núi, xuyên thẳng qua màn tối chạy thẳng mang lại. Đèn xe cộ sáng hơn hết ánh trăng, chiếu trực tiếp vào trong mắt cậu. Cậu đưa tay ra bịt mắt lại, cho đến Lúc xe pháo mang đến gần, cậu new nhận thấy rõ là một mẫu Rolls-Royce.

Bản số xe pháo kia nhận thấy được, trong trái tim hoảng hốt, theo phiên bản năng hy vọng trốn tránh!

Nhưng dòng xe cộ vốn không còn tạm dừng, trực tiếp chạy ngang qua bạn cậu.

Đó new đó là tác phong của người chồng hờ hững bên trên danh nghĩa của cậu.

Lộc Hàm cười cợt khổ. Chẳng qua chỉ với người qua mặt đường thôi, cậu vẫn còn dở hơi ngốc mộng tưởng gì nữa chứ?

Bác Trương lái xe trường đoản cú vào kính chiếu sau bắt gặp một láng hình gầy yếu đuối đơn độc, tất cả chút ko nhịn được. “Thiếu gia, thiếu thốn phu nhân cô ấy…”

” Tôi nhìn thấy rồi! Không yêu cầu quan tiền tâm!” Anh mắt của Ngô Thế Huân vẫn chuyên trọng điểm chú ý vào màn hình hiển thị máy tính, thờ ơ ko chút ít cảm giác.

Vừa new thức giấc dậy, thì đã vội vàng trang điểm đi chạm chán người thương rồi, tôi thiệt sự vượt coi thường cậu!

Bởi vày một fan những điều đó nhưng mà bỏ một buổi họp quan trọng, thật không đáng.


Hợp đồng hôn nhân gia đình 100 ngày chap23

3


CON ÔNG CHÁU CHA

Hộp đêm đẳng cấp và sang trọng, sang chảnh, giờ đồng hồ nhạc lớn giống như snóng vang, số đông song phái mạnh bạn nữ cùng với phần lớn bộ quần áo phong cách quấn quýt lấy, uốn éo cùng nhau bên dưới nền nhạc, ân cần và kích thích hợp.

Một dáng vẻ tín đồ cao tí hon, sẽ là phần đa cô nàng trang điểm ăn mặc đẹp tươi đứng tại một góc tắt thở yên ổn tĩnh, đôi mắt hào hứng quét sang một góc của hộp đêm. Nhưng các cô lại không đủ can đảm mang đến ngay gần, bởi vì đó là nơi VIP. được các ” con ông cháu cha” sinh hoạt Đài Bắc bao không còn, ở trong các số ấy hồ hết là con cái của những cán bộ cao cấp.

Các quý công tử tất nhiên cũng có thể có vui chơi cùng với gái, tuy nhiên mong muốn thường ngay gần khoanh vùng của mình, tất yếu cũng được qua chọn lựa điều tỉ mỷ. Khả năng được lựa chọn trúng còn thấp hơn so với trúng sổ số, nhưng lại vẫn khiến cho rất nhiều phụ nữ trong vỏ hộp tối mang đến đây và mong chờ, nuối tiếc nuối, vô chu kỳ giả vờ đi ngang qua.

Trong lòng của các quý công tử mọi ôm mỹ nhân, chỉ nước ngoài lệ một tín đồ ngồi một mình, người được tôn xưng với danh “thái tử”, ” Klặng thiếu”, ” Kyên gia”, kia đó là Kyên ổn Chung Nhân. Anh ta hôm nay không có hứng niềm vui nghịch cùng với đàn bà, bất kỳ bạn thanh nữ như thế nào đi mang lại mời mọc, anh phần lớn không quyên tâm, chỉ ngồi kia uống rượu.

Các quý công tử tất cả người la ó lên: “Kyên gia buổi tối bây giờ hết sức kỳ lạ nha…tôi lừng khừng rượu lại uống ngon cho vậy…”

“Không lẽ nlỗi lời những người dân không giống nói, sinc lý không được thỏa mãn nhu cầu sao? Các cậu biết không buổi tối trong ngày hôm qua Kyên gia sẽ đụng đề nghị tín đồ của ai không? Công tử tóc xoàn mỉm cười túng bấn hiểm: ” Là vợ của Ngô Thế Huân đó!”

“Hả, không phải là tổng tài Ngô Thế Huân fan một tay làm mưa làm gió vào giới tài bao gồm chứ? Kyên ổn gia trái nhiên là Kim gia, đụng mang đến đều không hẳn là những người dân bình thường mà!”

“Klặng gia từ bỏ bao giờ lại có hứng thú cùng với bà xã của người khác vậy? Chẳng lẽ nghịch với xử chị em cũng ngán sao?”

“Ha ha…..” Tất cả các công tử phần đa hàng loạt cười to lớn.

Thấy bầy họ mỉm cười đùa, Klặng Chung Nhân cũng ko thèm quan tâm cho. Cho đến hiện giờ, trong đầu anh vẫn tồn tại nhớ mang lại hình hình họa thân thể Trắng noãn nà cùng với gương mặt khóc nlỗi mưa của bạn kia. Con thỏ Trắng đẹp mắt điều đó, làm cho những người không giống khôn xiết ước ao cho cấu xé nó ra.

Nhìn bộ dạng sốt ruột của cậu, anh còn tưởng rằng cậu là xử nam giới, bất ngờ rằng lại là vợ của fan khác! mặc khi anh cũng nhìn ko ra.

Kỹ thuật bít đậy của cậu trái là cao siêu!

” Kim thiếu cứ đọng vậy buông tha cậu ta sao? Ngô Thế Huân là một kẻ tất cả chi phí, nhưng mà bao gồm tiền thì sao chứ đọng, làm sao có thể đấu lại được người dân có quyền làm sao.

” Cậu nói không nên rồi! Thực lực ở trong nhà Ngô gia , còn hơn cả tưởng tượng của cậu đó!” vào niềm vui của Công tử tóc đá quý có chút tráng lệ và trang nghiêm. “Klặng gia của chúng ta xuất sắc đẹp như thế, làm thế nào có thể chịu thua cuộc những điều đó chứ? Người vừa đủ, không cần thiết phải vị một bạn cơ mà đắc tội với Ngô Thế Huân. Đúng không? Kim gia!”

Kyên Chung Nhân lơ đãng liếc quan sát anh ta, biểu môi ko thèm quan liêu tâm: “Chẳng qua chỉ là một trong người mẫu thôi nhưng mà, bổn thiếu hụt gia trên đây không thèm để ý làm gì!


ĐÁNH MẤT TRÁI TIM

Vừa về mang lại nhà, Lộc Hàm ngay tức thì bị đem về phòng, hôm nay Ngô Thế Huân bắt đầu mở miệng to nói chuyện: “Cậu nghỉ ngơi đến khỏe mạnh đi!” Thái độ hững hờ của anh ấy tạo nên tim của cậu như lô tro tàn, nhưng Lúc anh vừa định bước ra bên ngoài, ko kìm nổi sự lo lắng trong trái tim bản thân, cậu giang tay ra thay tay anh. “Đừng đi mà lại, xin anh…tôi khôn cùng sợ…”

Những cthị trấn vừa mới xảy ra, cậu thiệt sự hết sức cô đơn, hết sức buộc phải sự êm ấm đến từ anh. Mặc dù anh không yêu cậu, nhưng lại anh hiện thời vẫn luôn là người thân trong gia đình độc nhất vô nhị của cậu, cô hi vọng sự an ủi của anh.

Ngô Thế Huân không rượu cồn bít, ánh đèn chỉ thắp sáng phân nửa khuôn khía cạnh của anh ấy, ko nhìn ra được cảm xúc hiện giờ của anh ý. Ánh mắt nhìn về phía tay cậu, nhẹ nhàng thổi lên, gỡ vứt bàn tay của cậu ra. Thậm chí cậu cố gắng nhíu lấy anh vài ba lần, cơ mà anh vẫn cứ điềm nhiên gỡ tay cậu ra, đầu cũng ko trở lại nhìn cậu ngay thức thì đi ra ngoài.

Lộc Hàm buồn bã mỉm cười cho tan nước đôi mắt. Cả người cậu không hề chút ít sức lực nào, bất lực xẻ xuống bên dưới khu đất.

Xem thêm: Tuyển Dụng Lễ Tân Khách Sạn Tại Thành Phố Hồ Chí Minh, Tìm Việc Làm Lễ Tân Khách Sạn Tại Hồ Chí Minh

Tyên ổn, gian khổ vô cùng!

Hoàng Tử Thao khó chịu ở trong nhà khách ngóng Ngô Thế Huân, bắt gặp anh đi xuống lầu, rút một điếu dung dịch nghỉ ngơi bên trên tay, ngay thức thì gấp rút đặt chân vào. “Cậu ấy chang rồi?”

“Cậu quan tâm cậu ta thái quá tuyệt vời rồi đó!Cậu ấy là vợ tôi!”

” Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ quên rồi chứ!” Hoàng Tử Thao tức giận ráng lấy cổ áo của Ngô Thế Huân, đẩy anh ta vào tường, “Khốn nạn! Nếu như lúc này cậu ấy xảy ra cthị trấn, tôi nhất mực sẽ không còn để cậu yên!”

Ngô Thế Huân lãnh đạm liếc nhìn anh. “Nếu không thể cthị trấn gì nữa, cậu về sớm chút đi!”

“Cậu…cậu còn là một tín đồ ko hả?” Hoàng Tử Thao thét lên, rất mong muốn xé rách bộ mặt thời điểm nào cũng ghẻ lạnh của anh.

“Tôi ko yêu cậu ta!” Ngô Thế Huân mang lại anh một đạo lý cực kì đơn giản và dễ dàng. “Chuyện của cậu ấy, không tương quan đến tôi!”

“Nhưng cậu ấy là vk của cậu!”

“Cho cần tiếp đến không phải tôi đã đi đến rồi sao?”

“Ý của cậu là, nếu như như chưa phải do danh dự của bản thân, cậu sẽ không cứu vãn cậu ấy hả?”

Anh tĩnh mịch tỏ thái độ gật đầu đồng ý.

“Được! Hôm ni coi nhỏng tôi sẽ nhìn được rõ được con tín đồ của cậu!” Hoàng Tử Thao đang trọn vẹn tuyệt vọng và chán nản, thất vọng buông anh ra. “Tại trên tmùi hương ngôi trường mặc dù mánh khoé của cậu hung ác, tôi đa số đứng về phía cậu. Nhưng tôi lại ngạc nhiên rằng, trong cả vk bản thân cậu cũng…” Anh bế tắc nói tránh việc lời. “Con nlỗi mắt tôi mù mù, chú ý nhầm người!” Tức giận nện một đấm vào tường rồi đẩy cửa ngõ quăng quật ra bên ngoài.


CON MỒI MỚI

Lộc Hàm kêu khôn cùng nhỏ dại tiếng, với tức thì mau lẹ phản nghịch ứng đậy mồm lại. Nhưng giờ đồng hồ rượu cồn nhỏ tuổi này, vẫn làm tởm hễ mang lại đôi nam nữ quấn lấy nhau trong lớp bụi hoa. Người thiếu nữ vội vã sử dụng tay kháng lấy ngực của người lũ ông, “Kyên ổn thiếu thốn, có người đó!”

Người bầy ông thủng thẳng xoay đầu lại, một khuôn khía cạnh xinh tươi trong trắng sinh hoạt dưới ánh trăng lòi ra rõ từng mặt đường đường nét cùng điều tỉ mỷ. Đôi đôi mắt sáng sủa tựa ánh trăng, bình thản đi mang lại trước ánh nhìn của Lộc Hàm, lông mi chậm rãi nhíu lại. Cố ý trêu chọc tập cậu, khóe môi nhếch lên, nhiều tình cùng pchờ túng.

Lộc Hàm phân vân là bị màn gian tình trước phương diện khiến cho sợ xuất xắc là bị nụ cười của fan đàn ông cơ dọa sợ. Nói tóm lại là cảm giác gian nguy, hoảng loạn nói không thành tiếng: ” Thật xin lỗi!” hối hả vứt chạy, ko màn mang lại ánh mắt sẽ dõi theo bản thân của anh ấy ta.

“Người ta vẫn nói không cần mà…” Người đàn bà nũng nịu lắc đầu, tuy nhiên hai đôi bàn chân vẫn tiếp tục ôm lấy chiếc hông cường tvắt của anh ấy ta.

“Vậy thì cun cút xa một chút!” Anh ko chút ít luyến tiếc nào phía trên cô ta ra, vùng dậy sửa đổi lại quần áo. Nhìn thấy hình hình họa nhỏ thỏ trắng chạy trốn cơ hội nãy, song môi mỏng dính khẽ nhếch lên, chứa đầy âm mưu.

Dù sao đi nữa, anh cũng đã phát hiển thị một nhỏ mồi cực kì độc đáo.

Lộc Hàm chạy về biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, hì hụt thnghỉ ngơi. Uống một ực cả ly nước giá buốt, đa số vẫn ko làm nhẹ giảm sức HOT bên trên khuôn mặt, cả mặt đỏ bừng. Người bị bắt gặp gian tình thì tỉnh bơ, còn bạn làm cho khán giả nlỗi cô thì lại đỏ mặt tía tai. Cái thế giới này là sao vậy trời?”

“Cậu vừa bắt đầu đi đâu?”

Nhịp tyên ổn còn bất cập định, sau sườn lưng lại truyền cho một tiếng nói giá buốt băng, tràn trề xúc cảm áp bức.

“Ra ko kể hút thngơi nghỉ ko khí!” Lộc Hàm khinh ghét bạn dạng thân mình không có kiêu dũng quan sát trực tiếp anh, tự tin đương đầu nói cùng với anh.

Ngô Thế Huân nâng cằm của cậu lên, hai con mắt thâm thúy quan sát chăm chăm cậu, không vứt qua 1 biểu cảm nào của cậu: “Mặt tại vì sao lại đỏ nhỏng vậy?”

“Nào, nào gồm, dĩ nhiên do tiết trời nóng thừa thôi!”

“Đừng bao gồm vui đùa cùng với tôi, cậu còn non kém lắm!” Anh túm lấy cậu, độc đoán ôm lấy bẫy vai của cậu.

“Cười!”

……………………..

Ở lầu hai của biệt thự hạng sang.

Người bọn ông ngồi trên ghế da, một lời cũng không nói rước cigarette ra, song môi mỏng dính mím lại, hộ vệ kính cẩn châm lửa cho anh ta, rồi nói: “Thiếu gia, fan anh vừa nói, đang tra ra rồi ạ!”

Anh mỉm cười một cách quyến rũ, lòi ra nhị hàm răng White ngà. “Mang cậu ấy mang đến đây!”

“Nhưng cậu ấy là Ngô…”

Anh hút một khá, lỏng lẻo xoay đầu lại lườm anh ta, thú vui làm cho những người khác giá run. “Kyên thiếu hụt tôi ngay cả vui đùa với những người khác, cũng cần biết thân phận của cậu ta sao?”

“Vâng! Tôi đi tức thì đây!

Lộc Hàm vừa tự bên dọn dẹp vệ sinh đi ra, đùng một cái nhảy đầm ra một fan mặc thiết bị Đen, tự đằng sau bịt mồm cậu lại. trẻ trung và tràn đầy năng lượng ôm cậu đem lên lầu nhị, đẩy mạnh vào trong một gian chống, cửa bị khóa trái trường đoản cú bên ngoài. Trong phòng không có một fan như thế nào, cậu dùng mức độ đập cửa ngõ. “Các người làm cái gi vậy? Mnghỉ ngơi cửa…thả tôi ra ngoài…thả tôi ra ngoài! Mau xuất hiện đi!”

Lúc này, cửa đã xuất hiện.

Chỉ là không phải cửa ngõ phòng, cơ mà là cửa phòng tắm.

Một tín đồ bọn ông bên cạnh hông chỉ quấn một dòng khnạp năng lượng bước ra, bên trên tay núm một loại khăn lông, tùy nhân thể vệ sinh tóc. Tóc color phân tử dẻ không khô ráo rủ xuống trước trán, nhì bé đôi mắt xinh đẹp lóng lánh dưới ánh đèn sáng, nsinh hoạt ra một niềm vui hay rất đẹp. “Đây là địa bàn của tớ, không tồn tại kẻ như thế nào dám xông vào, em tất cả la đến khan cổ cũng vô dụng!”

Lộc Hàm lo ngại dán chặt vào cửa ngõ, lo lắng nhìn về phía cánh tay vẫn vệ sinh tóc, một tay châm dung dịch, người bọn ông vô cùng đẹp, tà ác tạo cho cậu sốt ruột khôn cùng. Một thú vui khôn cùng đẹp mắt, tuy vậy không phải là 1 trong thú vui có ý tốt, chỉ cảm thấy vênh váo vang kiêu sa, cực kì nguy khốn.

“Anh là ai?”

“Vừa được hưởng thụ kịch tốt dứt, thì sẽ vội quên tôi rồi sao?” Anh cười dịu, xịt ra một ngụm sương với hàm ý trêu chọc tập. Khói dung dịch lá cuồn cuộn, vẻ khía cạnh ko một ít bận lòng.

“Anh là…” Người đàn ông vừa bao gồm gian tình cơ hội nãy! Lộc Hàm kinh sợ, “anh ý muốn làm cho gì?”

“Lúc nãy khiến cho em coi một màn mừng cuống những điều đó, cũng đề nghị báo ơn lại tôi bắt buộc ko nào?” Anh nở một nụ cười không còn gồm ý tốt, chứa đựng hầu như điều quan yếu tính trước được, rét bỏng về…dục vọng. Cứ đọng điều đó, không còn che vệt, quan sát châm bẩm vào Lộc Hàm, chắc là ao ước black ánh mắt kia nuốt trọn cả người cậu.

Dưới ánh nhìn của anh tạo cho Lộc Hàm run cầm cập, “tôi, tôi ko nắm ý mà… tôi không nhận thấy gì hết… nhằm tôi đi!”

Anh ko chú ý hút một tương đối, đường nét phương diện tà ác của nhỏ bên quyền quý và cao sang. Từng bước tiến mang đến gần cậu, cũng ko rỉ tai, khoảng không gian lạnh lẽo run đến kỳ cục, khó hoàn toàn có thể đoán thù được tiếp sau đang xẩy ra cthị xã kinh hãi gì.

Cả tín đồ Lộc Hàm dán chặt vào cánh cửa, nhận thấy anh ngày càng mang đến sát, chân mong mỏi trốn chạy, tuy nhiên lại bị anh ném xuống khu đất một bí quyết nhanh chóng, cả thân bạn cường tnỗ lực nằm đtrần lên người cậu. “Em cho rằng, em có thể chạy bay sao?

Sắc mặt của Hoàng Tử Thao cực kỳ gấp gáp, gấp vã đi mang đến lân cận Ngô Thế Huân, giảm đứt cuộc thủ thỉ của anh cùng với khách hàng, kéo anh đi mang lại một góc tạ thế nói nhỏ: “Lộc Hàm bị bạn của Klặng thiếu bắt đi rồi!”

Ánh đôi mắt của Ngô Thế Huân tất cả một tia biến hóa, cơ mà vẫn sải chân bước về phía trước chấp nhận chào hỏi những người dân bao gồm nức tiếng, ko dễ dàng vạc hiện một chút ít gì bất thường.

“Tôi vẫn tra ra được cậu ấy vẫn sinh sống lầu nhị, cậu nkhô cứng mang lại kia đi!” Hoàng Tử Thao bước nhanh hao vài ba bước, mà lại lại phát hiện Ngô Thế Huân vẫn còn đứng yên ổn trên chổ, khôn xiết giận dữ. “Không lẽ anh tính thấy bị tiêu diệt không cứu giúp sao? Anh thấu hiểu Kyên ổn thiếu là kẻ phong lưu ra sao mà, Lộc Hàm rơi vào hoàn cảnh tay của anh ta…”

Anh không thích nghĩ tiếp nữa, thiệt khiếp sợ mà!

Ngô Thế Huân vẫn cứ giữ đứng nguyên ổn trên vị trí, cùng bạn không giống đụng cốc.

Hoàng Tử Thao thiết yếu kiên trì hơn nữa, phải chăng giọng hét. “Đó là vk của cậu đấy!”

Vẫn không có lời đáp trả, Hoàng Tử Thao thiệt sự nổi giận. Nếu không phải đã trong tình huống cần thiết, bất luận là bạn bạn bè giỏi của mình, anh cũng sẽ nện mang đến cậu ta một đấm. “Được, cậu ko đi, tôi đi! Tôi thật sự coi thường cậu!”

Ngô Thế Huân ngấc đầu lên, liếc nhìn về phía căn chống trên lầu nhị, hai con mắt khá trầm lại, toát ra một khí hóa học bức người.

Hoàng Tử Thao đi về phía lầu nhì, mau chóng bị hai hộ vệ mang đồ black chặn lại sinh sống cửa ngõ. “Hoàng thiếu, xin ngừng bước!”

“Biết tôi là ai còn không mau tách mặt đường hả?” Trên cổ anh nổi đầy gân xanh, mau chóng đẩy hai thương hiệu hộ vệ ra, mà lại bị mấy kẻ không giống chặn lại, anh gầm lên: ” Cút ra!”

“Kim thiếu gồm cnạp năng lượng dặn, không cho ngẫu nhiên kẻ làm sao bước vào!”

“Ngươi ý muốn tra cứu tử vong đề xuất không!” Hoàng Tử Thao không thích liên tục cùng lũ tín đồ này nói nhảm, ngay tức khắc đấm một đnóng vào bụng của tên hộ vệ, anh ta nhức đến cả té lăn uống xuống khu đất. Mấy người khác thấy không ngăn uống anh lại được, đành đề nghị cùng anh giao đấu. Hoàng Tử Thao từng học qua Wushu, thân thủ cực tốt, tuy vậy đám hộ vệ này quá đông, tất cả điều là tinh anh, anh vốn dĩ không biện pháp làm sao tiếp cận được gian phòng đó, từ từ cũng đành buông xuôi.

Bên trong căn phòng, Kyên Chung Nhân tựa như một nhỏ báo cường tthay, cả người bao phủ lấy bé bạn mhình họa mai sinh hoạt bên dưới, một con mãnh thụ sẽ sẵn sàng chuẩn bị sẵn sàng, nóng lòng mong chờ xé xác bé mồi của chính bản thân mình. Sự làm phản phòng của cậu càng có tác dụng kkhá dậy dục vọng mạnh khỏe vào anh, cơ bắp cuồn cuộn, mỗi một tấc hầu như chứa đầy các nguy nan cực nhọc nhưng lường trước được. Trong đôi mắt của anh ý những bị dục vọng nhuộm đỏ, sáng rực mang lại ước ao nung nấu tín đồ không giống.

“Buông tôi ra, buông ra…đừng chạm vào tôi…” Lộc Hàm liều mạng phản kháng, tuy nhiên các nắm đấm của cậu trước khía cạnh fan đàn ông chẳng qua chỉ nên gãi ngứa ngáy. Anh vui tươi chú ý cậu liều mạng phản kháng cùng với ánh nhìn tuyệt vọng bị bức vào đường cùng của cậu.

Hai đôi mắt của anh đùng một cái trnghỉ ngơi đề xuất lạnh giá, bóp chặt cổ của cậu. Những ngón tay để trên trong cổ họng của cậu, anh cần sử dụng mức độ, đều đốt tay phạt ra âm thanh khô “răng rắc”.

Anh kích rượu cồn mang lại đỉnh điểm, cực lực chế ước lực, giả dụ không phải vẫn quá phấn khích anh một mực đã bóp chết cậu.

Con mồi xinh tươi điều đó, không hào hứng tận hưởng, hung hăng tra tấn cậu, anh hoàn hảo không cho cậu chết thuận lợi như vậy!

Cổ của Lộc Hàm bị bóp chặt đau buồn, trước đôi mắt buổi tối black, cần thiết thsinh hoạt nổi, giống như toàn bộ khí trong ngực phần đa bị hút hết ra phía bên ngoài, ho một phương pháp yếu ớt, miễn chống phát ra tiếng la nhỏ: ” Buông…buông ra…” Cậu sắp bị anh ta bóp chết rồi, đau khổ như thế, nhỏng một bước lâm vào cảnh hố sâu tăm tối của vực thẳm.

“Cậu ước ao đùa trò mèo vờn chuột với tôi sao, Klặng thiếu thốn tôi vẫn mau chóng nhìn thấu rồi.” Hai bé đôi mắt của anh ấy đầy tia máu, như một con hung thần quỷ ác nsinh hoạt thú vui giá. “Không còn trò gì new, thì câm miệng lại mang lại tôi!”

“Tôi…tôi là…bà xã của…Ngô Thế Huân…”

Kyên Chung Nhân đờ bạn một hồi, tay cũng nới lỏng ra, nhíu hai đôi mắt lại. “Cậu nói dòng gì…”

“Tôi là…vk của…Ngô Thế Huân…anh dám đụng vào tôi…anh ấy sẽ không còn bỏ qua mất cho…anh…” Lộc Hàm trở ngại nói từng chữ từng chữ một. Nhìn thấy anh đã đắn đo, tưởng chừng rằng đã làm lơ cho chính mình. Nhưng đột nhiên Kim Chung Nhân nhảy cười cợt, thú vui thờ ơ chđọng đầy sự khinc bỉ. “Vậy thì sao nào?”

“Chẳng qua chỉ nên sản phẩm đùa trong cuộc thanh toán giao dịch bao gồm trị, cậu thiệt vượt xem trọng bạn dạng thân bản thân rồi đấy! Tôi sẽ phòng đôi mắt lên coi, Ngô Thế Huân hoàn toàn có thể do cậu mà lại chạm cho bổn định thiếu hụt gia phía trên không!” Giơ nanh vuốt ra vồ mang Lộc Hàm vào vào lồng ngực, tục tằn xé rách nát áo của cậu.

Làn da White như sữa có tác dụng kích thích hợp dục vọng của anh ý, con dã thụ nguim thủy với hoang gàn của người lũ ông trọn vẹn bị đánh thức, anh thô bạo xoa nắn hai đầu ngực của cậu. Lộc Hàm bị nhức mang đến rên rẩm lên: “Không cần…ko muốn…buông tôi ra…”

Tiếng khóc nhè trường đoản cú bên phía trong chống vọng ra, từng giờ đồng hồ từng giờ nlỗi đâm sâu vào trong tim của Hoàng Tử Thao.

Cái thương hiệu khốn khiếp xứng đáng chết!

Anh thất thần, cùng bề mặt dấn đem một đnóng, bị tiến công té xuống đấy, hộ vệ xông về phía của anh ấy, anh căn bản không tồn tại sức nhằm cãi nhau, chỉ hoàn toàn có thể miễn chống dùng tay ngăn ngừa bầy họ tấn công tới các bộ phận đặc trưng. Mắt nhìn thấy một đôi chân hung hăn uống xông đến, đám hộ vệ đùng một phát bị một fan ném qua vai xẻ lnạp năng lượng ra bên ngoài.

Hoàng Tử Thao miễn cưỡng căng nhỏ đôi mắt sưng phù lên quan sát nhẵn dáng thon cao to kia – Ngô Thế Huân.

Những thương hiệu hộ vệ không giống cũng nhận biết anh, không đủ can đảm ra tay, auto tránh ra nhường con đường.

“Không sao chứ?” Ngô Thế Huân đỡ Hoàng Tử Thao dậy, Hoàng Tử Thao đẩy Ngô Thế Huân ra, nuốt vào trong 1 ngụm máu. “Tôi còn tưởng rằng cậu chũm thú lắm chứ!”

“Không chết được là may rồi!” Anh liếc nhìn cậu ta, bước nkhô giòn về phía căn uống chống. Hộ vệ nỗ lực ngăn uống anh lại, dẫu vậy tức khắc bị anh một vạc đá văng ra. Anh đôi mắt giá băng chú ý toàn cảnh xung quanh. ” Nếu nhỏng tôi bao gồm bị sứt mẻ gì, Klặng thiếu thốn của những anh có chịu rời nhiệm nổi không!”

Trong phòng, Lộc Hàm điên cuồng cắn cánh tay của Kyên Chung Nhân, vì bị cắn đau đề nghị ngay tức khắc rút ít tay trnghỉ ngơi về. “Ckhông còn tiệt, trong tự điển của bổn định thiếu gia đây không tồn tại hai tự tấn công fan !” Anh tát cậu một chiếc làm cho cậu xẻ về phía đằng sau.

Cánh vung tay lên tương tự như một mũi dao dung nhan bén hướng tới phía Lộc Hàm. Nhưng lúc đến trước mặt của Lộc Hàm, tay của Klặng Chung Nhân lại ko tát vào mặt của cậu.

Lộc Hàm giống hệt như một mặt hàng nghịch đổ vỡ nát, toàn bộ cơ thể bị Klặng Chung Nhân vuốt lên, cố kỉnh lên nệm một cách thô bạo. Cả người y hệt như chlặng bị gãy cánh, bạn cậu giãy nãy, tức khắc bị anh đè xuống. Klặng Chung Nhân thô tục xé rách áo quần của cậu, cả gian chống phần nhiều ngập đầy giờ khóc tmùi hương trung khu với kêu gào.

Cả bộ lễ phục màu trắng đã trở nên xé thành vải vóc vụn, lòi ra khung người trắng noãn nà của Lộc Hàm. Klặng Chung Nhân không kìm chế được kích thích, một tay vậy chặt mang cổ tay của cậu, tay còn sót lại gỡ vứt khăn uống tắm bên trên fan mình.

Thậm chí trường hợp buộc phải cưỡng bức một biện pháp tàn nhẫn, thì thể hiện thái độ thảnh thơi ko hoang mang lo lắng cùng rất góc nhìn của anh ấy làm cho cho những người khác bị choáng ngộp, ntại 1 niềm vui tà ác đầy quyến rũ: ” Tôi sẽ cầm Ngô Thế Huân sinh sống bên trên chóng chăm lo em thiệt tốt!” Hai bé mắt híp lại chứa đầy sự khinch bỉ, anh gsinh hoạt khăn vệ sinh ra, đồ vật to con ngay tức thì chỉ ra trước mắt. Dùng lực bóc hai chân của Lộc Hàm ra, mang đồ dùng to đùng đặt tại bên dưới.

Nhưng….

Ngay tại thời điểm này, cửa bị mngơi nghỉ tung ra.

Hoàng Tử Thao là tín đồ trước tiên xông vào phía bên trong, tính vung lên một nấm đấm. Nhưng lại bị Ngô Thế Huân hạn chế lại, Hoàng Tử Thao thiếu tín nhiệm nổi quan sát về phía anh, thừa nhận mang vẻ mặt hay tình của anh ấy. “Cậu…”

Đang tính xé xác nhỏ mồi ngay trước mắt, ngay tắp lự bị tín đồ không giống cản con đường , Kyên ổn Chung Nhân có chút giận dữ, nhưng mà anh ta che giấu vô cùng xuất sắc. Vẫn nsinh hoạt niềm vui bất buộc phải đời, thông thả buông Lộc Hàm ra, ntại 1 nụ cười đẹp: “Ngọn gió làm sao hoàn toàn có thể sở hữu ngài Ngô Thế Huân thổi đến phía trên vậy…”

Lộc Hàm không chú ý đến đợt đau nhức ngơi nghỉ khắp người, nỗ lực kìm nén sự hổ ngươi với điếm nhục, chạy về phía Ngô Thế Huân, giống như một đứa tthấp Chịu đựng uất ức mong ước một tia ấm áp của fan to. Nhưng Ngô Thế Huân lại ko ôm lấy cậu, chỉ cần sử dụng thân bản thân bịt chắn đem cậu đẩy ra phía sau. Cởi áo khoác bên ngoài ra, bao bọc lấy khắp cơ thể của cậu.

Toàn bộ quy trình, cùng bề mặt không thể hiện bất kỳ xúc cảm gì, chỉ trưng diện mạo giá buốt như băng.

Kyên ổn Chung Nhân thong thả vực dậy, cần sử dụng khnạp năng lượng tắm rửa quấn quanh eo bản thân, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ gọi mời, rồi nói: ” Thì ra là người của anh ấy, tôi lại còn tưởng cậu ta đem anh ra nhằm hù dọa tôi nữa chứ…chị dâu, thất lễ như vậy, thiệt sự hổ hang quá!”

Trong giọng nói không còn tất cả chút nào mong muốn xin lỗi, ngược chở lại tràn đầy sự gọi mời. Giống nlỗi biết rằng kẻ địch bắt buộc làm cái gi anh vậy, chỉ xấc hỗn hơn thôi.

Ngô Thế Huân trường đoản cú nãy tiếng không thể mở miệng to nói một lời làm sao, chỉ lặng ngắt lảng tách khiến cho Hoàng Tử Thao vạc điên, ngỡ như rằng anh là kẻ ngày tiết lạnh.

Lộc Hàm cuối rẻ đầu xuống, nước mắt ko hoàn thành chảy ra. Cậu không hy vọng anh đã đòi lại công bằng nạm mang lại cậu, nhưng cứ đọng lạng lẽ những điều đó, cỗ dạng không quyên tâm, không để ý của anh hệt như sẽ xé rách, cứa ra máu tyên ổn cậu.


Chuyên mục: Tổng hợp