Nhà nàng ở cạnh nhà tôi phần 3

     

Chap 13.Ngã ra sảnh rồi mà nhỏ Ki vẫn ko chịutha mình. Bản thân yếu thừa không ngăn chặn lại được nó. Việc duy tốt nhất mình còn có thể nỗ lực khi chuẩn bị lịm đi vị đau quá là hotline tên nhỏ Vi. Bỗng nhận biết một cảm giác mới kỳ lạ len lỏi chảy trong tâm địa mình. Bản thân cần nhỏ dại biết bao, không chỉ dễ dàng và đơn giản là cần nhỏ tuổi ra cứu vãn mình thoát khỏicon chó. Mà lại là yêu cầu một bờ vai hay như là một điểm tựa đầy đủ lúc vấp váp ngã, chênh vênh, hay cực khổ như chũm nàyNhỏ chạy ra sảnh đỡ bản thân với khuôn mặt hốt hoảng và sợ hãi hãi. Tay bé dại vẫn vậy quyển sổ Nhật ký. Thực sự mình không muốn bé dại đọc nó. Tôi đã viết vào đó không ít kí ức bi lụy khi cha bỏ mẹ con mình nhưng đi. Mình không muốn nhỏ tuổi thấy mình là một thằng nam nhi yếu mát và căn bệnh hoạn.Trán nhỏ mướt mồ hôi, bé dại quát con Ki rồi cúi cong người xuống nâng mình dậy, mắng mình một hồi, dẫu vậy mình không còn nghe được gì nữa. Chân bản thân bị nhỏ Ki nghiến nát một mảng, nhức tê tái, máu chảy đỏ hết ống quần. Bản thân với tay túm quyển sổ Nhật ký trên tay nhỏ. Mình biếtnhỏ Vi ko ưa nặng lời, phải tất cả cách ứng phó với nhỏ, phải xuống nước.- Vi ơi, đừng hiểu của Hoàng, nhật ký kết là thế giới riêng tư, Vi đừng lao vào khi Hoàng không cho phép.Nói là đối phó, nhưng đầy đủ lời ấy bản thân thốt ra với nhỏ, thiệt lòng chưa từng có. Nhỏ dại Vi tương đối sững người, rồi nhỏ cũng buông cuốn Nhật ký kết ra cho mình. Mình chẳng còn biết trời đất gì nữa, ôm bo bo cuốn Nhật ký, mắt mình tồn tại toàn hoa cùng với sao. Mình lịm đi trong khi nhỏ Vi vẫn ôm bản thân trong lòng.…Tỉnh dậy trên mẫu giường quen thuộc thuộc. Bạn mình nơi nào cũng đau. Chân taymặt mũi, vệt thương này chèn lên lốt thương kia, nhức buốt. Chợt thấy bi thảm buồn phía tay, tảo sang thấy hai con mèo sẽ rúc vào tín đồ mình ngủ. Ngồi hẳn dậy ngó nghiêng thì thấy bé dại Vi đang nằm bên dưới sàn với cha con mèo còn lại. Nhỏ dại mất dậy, mình đau cầm cố mà chẳng đắp gì mang đến mình, còn mang chăn mình trải xuống mặt sàn nhà rồi nằm ôm mèo ngủ. Tính vùng lên mới lưu giữ ra loại chân bị chó cắn đau quá. Ai đó đã băng bó cảnh giác giúp mình. Không vực lên được, đành ngồi nhờ vào tường ngắm bé dại Vi.Nhỏ nằm khum người, trong trái tim ôm trọn tía con mèo con. Nhìn đáng yêu và dễ thương kinh khủng. Lúc này nhìn bé dại hiền lành rất kì. Nhỏ Vi ko xinh cơ mà ưa nhìn, da trắng nữa – tuy vậy không trắng bằngmình. Quan sát mặt nhỏ tuổi lúc ngủ chỉ hy vọng xuống gặm cho phát. Chỉ mong một ngày bé dại ngủ khoảng 20 tiếng, 4 tiếng dậy siêu thị rồi lại đi ngủ thì khung trời này thận trọng biết bao.Mới mong tí thôi mà nhỏ đã thức giấc dậy. Bắt gặp mình ngồi đó, nhỏ dại đứng dậy dụi mắt, trèo lên chóng nghía mình. Mình tự dưng nhớ ra, vội ráng vai bé dại lắc lắc.- Nhật ký kết của tui đâu?Nhỏ Vi nhăn mũi lườm mình- bao gồm cuốn Nhật cam kết đòi hoài, ngơi nghỉ đầu giườngkia!Mình lết ra đầu giường thay cuốn sổ rồi nhét bên dưới chiếu. Mình ngủ cần đến mấy giờ đồng hồ rồi, liệu nhỏ dại Vi đọc không nhỉ?Thấy thái độ bé dại cũng không khác gì lúc đầu mấy. Lặng tâm!- Tui hiểu hết rồi, khỏi giấu!Khóc thét! con quỷ dạ soa, vẫn nói là đừng xâm phạm vào đời tư người ta còn cố. Sao lại có con nhỏ tuổi đáng ghét cùng quá choắt vậy trời. Đang tính chửi um lên thì nhỏ dại đã phát triển thành xuống nhà.Lết xuống bếp, bé dại đang sẵn sàng nấu cơm. Ức quá, tuy vậy chẳng thèm chấp nhỏ gái. Thôi hiểu rồi thì kệ bà bầu nhỏ. Nhỏ tuổi muốn làm những gì thì làm, troll bản thân nữa thìmình chịu, cho troll ngán thì thôi. Mà lại sao nhìn nhỏ tuổi vừa huýt sáo vừa nấu cơm trắng ghét cố gắng không biết.- Thích nên ăn những gì tui nấu- Khỏi, ăn uống đồ bé dại nấu tui ngộ độc bị tiêu diệt mất- Thế buổi tối nay không nạp năng lượng nữa nhá- Mà bé dại kia, về nhà nhỏ tuổi mà nấu, cớ sao nấu nhà tui?- say đắm thế! Được không?Thích chiếc phích. Chỉ muốn vả mang lại phát. Lết vào trong nhà vệ sinh, nhòm mẫu mặt vẫn thấy tương đối sưng, lại bực. Ra chỗ bé dại Vi, mình đứng chắn bếp nhìn trực tiếp vô cái bản mặt thù ghét của nhỏ.- Tính sao đi, tui bị chó nhà đằng ấy cắn què chân, đằng ấy thường đi chứ!- Đền gì? Tôi đá đến què nốt chân cơ bây giờ.Nhỏ này vô lý quá trời. Mong mình ức cho chết luôn luôn thì phải. Mình giật loại nồi cơm, bé dại lại đơ lại, giơ lên tính phang bản thân thì bản thân lùi ra đằng sau. Nhỏ tuổi nạt:- Đằng ấy liệu hồn đi nha, ko tui mách người mẹ đằng ấy nhặt mèo ở bến bãi rác về nuôi.Trời ơi, nói tới lũ mèo mới nhớ đến bao nhiêu rắc rối. Về tối về mẹ nhà mình thấy mèo thì sao? Lại còn loại chân chó cắn của chính bản thân mình thế này. Mình vội nhắc nhỏ dại Vi- Nè, đừng bảo bà bầu tui bị chó gặm nha- không bảo đem đâu ra tiền? nhỏ Ki không xẩy ra dại tuy thế vẫn yêu cầu đi tiêm. Nhưng sao lại không cho mẹ biết- Tui gồm tiền, tui xung khắc tự đi. Mẹ tui haysát muối bột vào vệt thương lắm. Cho mẹ biếtkhông được ích gì đâu.- chi phí trộm của người mẹ chứ gì!Nhỏ lè lưỡi chọc tức mình, phân phát ghét.- rứa thì về tối nay chở tui tớ trường nha- làm cho gì?- Tui yêu cầu diễn văn nghệ.Quỷ sứ! bé dại thì văn nghệ văn gừng gì chứ? Múa võ chắc? mà lại đi 1 mình đi còn lôi thằng què như bản thân theo làm cái gi không biết. Nhỏ này lôi bản thân vào đủ thiết bị rắc rối, gỡ mãi không hết, càng ngày càng rối thêm. Mình hại nhất là nơi đôngngười. Nhỏ đưa mình đến trường, tất cả quenai đâu mà nói chuyện. Lại thêm đi thuộc nhỏ, nhỡ đâu thằng như thế nào thích nhỏ tuổi ghen rồi tụ lại oánh bản thân như chơi. Sợ nhất mấy trò tấn công ghen. Kinh quăng quật xừ. Mình đãnhỏ nhỏ sẵn, lại tí hon như nghiện, chỉ việc du một phạt là gục.Bữa về tối mình cứ lầm lì ăn, vào khi nhỏ tuổi với người mẹ nói đủ sản phẩm công nghệ truyện. Đàn bà bao gồm khác. Không biết cô Thi đi công tác chỗ nào mà vứt của nợ này trong nhà mình. Giờ đồng hồ chỉ ước người mẹ sai bản thân việc gì đó để ăn hoàn thành được ngơi nghỉ nhà không hẳn đưa nhỏ tuổi Vi đi diễn. Đang tính biện pháp chuồn thì bà mẹ hạ lệnh:- Thằng kia ăn nhanh lên còn chuyển em tới trường!Thôi xong, đời bản thân xuống dốc không phanh rồi. Phụng phịu đi thay áo xống rồi thập thễnh xuống nhà. Ngồi hiên đợi nhỏ tuổi Vi nhưng mà thấy uất ức thần chưởng. Mình như ô sin cao cấp. Sáng sang đơn vị mình ăn cơm rồi bắt mình đi giặt sịp với tất, bắt đi mua nước rửa công ty rồi về bắt lau bếp luôn. Giờ lại buộc phải đưa nhỏ tuổi đến ngôi trường diễn văn nghệ. Thật không gì rắcrối bằng.- Làm chiếc quái gì lâu thế? bao gồm đi ko thì bảo tui còn biết.- lặng mồm đi, tui đi giấu mèo. Để bà bầu biết thì bị tiêu diệt à?Lũn cũn cách theo nhỏ, nhỏ về nhà dắt xe đạp ra ngõ.- Hả? Đi xe đạp điện hả?- Tui đâu bao gồm biết đi xe cộ máy. Lên đi tui đèo- Thôi, ba đánh ko đau bởi ngồi sau con gái- Lên đi, què chân còn sĩ diện.Ngồi sau xe pháo nhỏ, nhỏ dại vừa đèo mình vừa hát, hát cái bài tiếng anh khỉ gió gì. Bản thân dốt buộc phải chẳng nghe được câu nào.Thỉnh thoảng nhỏ lại nhắc- Đừng có ôm tui đó nha- Ai thèm! tập trung đi đi. Bày đặt!Nhỏ lại cười. Tiếng cười cợt như chuông gió.Vang vang mọi đoạn đường.Đến trường, lo chỗ ngồi cho mình dứt là nhỏ dại tót đi luôn. Thôi biến đổi đi mang đến rảnh cũng được. Bản thân lôi điện thoại cảm ứng thông minh ra gameplay giết thời gian. Đang chơi tất cả thằng đập bộp vai mình rú lên- Hoàng! ngươi tới làm những gì đó?Ngoảnh ra bắt đầu thấy thằng Hưng lớp mình. Thằng lẻo mép hay chờ hớt, phạt ngán thấy lúc nó.- Đi chơi, ko được hả? ngươi thì sao?- kinh nha, tao gửi gấu đi diễn văn nghệ. Mày chuyển em Nhíp đi đúng không? Tao vừa quan sát thấy nhỏ tuổi xong.Mình ừ hữ cho qua chuyện. Nói chuyện với thằng này chỉ tổ mỏi mồm với đau tai. ước ao về bên quá đi. Đám đông ồn ào đông đúc thấy mệt.Nhỏ hát lắp thêm năm. Tôi chỉ hóng mỗi ngày tiết mục của nhỏ tuổi thôi, còn sót lại chẳng vồ cập ai hết. Nhỏ tuổi mặc đầm ren đen, quan sát khác thông thường thế, tóc lại đầu năm mới lệch qua một lên cùng chải vài ba lọn tóc nhỏxoăn xoăn phía 2 bên tai. Nhỏ mà ráng này, đi với nhỏ dại cũng từ bỏ hào ghê. Gồm gấu xinh xắn, được dịp vênh mặt.Nhỏ hát bài bác tiếng anh gì đó. Mình dở hơi tiếng anh bắt buộc chẳng hiểu lời. Chỉ nghe giai điệu, cũng thấy giỏi hay. Thỉnh thoảng nhỏ tuổi lại quan sát về phía mình cùng hát. Từng lần như thế mình lại nóng ran cùng đỏ bừng mặt. Bội nghịch ứng gì nhưng mà lạ!Xong buổi văn nghệ, mình đứng bên cạnh sân trường hóng nhỏ. Nhỏ dại này làm những gì cũnglâu. Đợi mãi không thấy ra, trong lúc mọi fan về không còn rồi. Trường sắp đến tắt đèn sảnh rồi, nhỏ tuổi không ra thì thấy gì mà lại đi? Thấy hơi lo, mình lấn sân vào phía đơn vị vệ sinh, vừa đi vừa call nhỏ. Chẳng thấy ai cả. Sân trường thì rộng lớn với tùm lum bụi cây tre cây trúc, trông vạc khiếp. Nhỏ tuổi mà không ra là mình về trước nha. Giỏi lại định troll mình nữa đây!- Vi ơi! Vi…- Hoàng ơi, tui nè…Nhỏ sẽ trong nhà dọn dẹp nữ, chẳng hiểu làm cái gi mà ko ra. Không một ai ở kia nữa cần mình đi vào, thấy nhỏ dại thập thò trong cửa ngõ phòng vệ sinh.- làm gì trong đó mà không về? Tính làm ma phòng vệ sinh hả?- lừng chừng lúc nắm đồ tui đi dọn dẹp ai nỗ lực nhầm quần tui rồi. Tiếng còn từng áo thôi à. Váy đầm thì chị dịch vụ cho thuê tới đem rồi.- cầm giờ sao? không có quần khoác à?- Hoàng có mặc quần xà lỏn không? Cởi mang đến tui mượn quần jean đi.Lại còn gắng nữa ? Thật không còn trò nào nhỏ không nghĩ về ra nữa rồi. Giờ đồng hồ bắt mình khoác quần đùi hoa đi sóng ngắn về, nhỡ gặp ai thì biết vết mặt vào đâu ?- giỏi thôi, Hoàng vào phòng mặt cởi cho tui mượn quần đùi, còn Hoàng mặc quần dài đi. Dấu thương không lành, tránh việc phơi ra gió bụi.Đứng nghĩ về một hồi. Đành nên thế chứ biết làm sao ? Thiệt là chỉ mong mỏi ném bé dại sang châu Phi, ném đi đâu đó thật xa mình thôi. Phiền toái !- Này ! khoác vào rồi đi về nhanh hộ tui cái. đảm bảo tắt hết đèn giờ.Nhỏ Vi cách ra, mình tí té ngửa vày cười.Nhìn ngộ khiếp. Cũng may mà tín đồ mình nhỏ nên quần đùi nhỏ, chứ không bé dại Vi bơi trong quần. Bé dại cứ khúm númngượng ngịu thấy tội. Ra đem xe bị bác bảo vệ quát :- nhị đứa làm cái gi trong ấy bây giờ mới về? Hả ? xuất xắc là .. ?Bác này suy nghĩ bậy bạ !- ko ạ ! con thay thiết bị bị lạc mất quần, nên chúng ta con phải cởi quần đùi mang đến mượn giờ mới ra được.Bác bảo vệ nhìn mình cười cợt ầm lên. Chưng này bị sao vậy. Nhỏ tuổi bị mất quần thì cười nhỏ tuổi chứ sao mỉm cười mình ? Bực mình !Nhỏ lại đèo mình cùng hát. Loại quần đùi phấp phới trước mặt có tác dụng mình thỉnh thoảng lại phì cười. Trông bé dại ngộ ngộ.- Lạnh ko ?- Ờ cũng tương đối hơi, tại quần cụt ấy rộng lớn quá đề xuất gió tạt vào tận trong.Nhỏ này thiệt chưa bao giờ ngại gì.- mà lại mặc quần đùi con trai thế này còn có bầu không nhỉ ?- Thôi đê, chớ giả ngây ngô troll tui nha.- Ha ha...Nhỏ cứ cười mãi thôi. Fan đâu mỉm cười khỏe dữ. Bé dại đèo tui đi dưới từng nào là lá rụng. Chuẩn bị đông rồi!Chap 14.Đang đi êm ru, về cho đầu ngõ từ bỏ nhiên nhỏ tuổi Vi phanh kít lại, có tác dụng mặt mình đậpvào sườn lưng nhỏ, răng cắm vào lưỡi đau điếng. Nhỏ dại hoảng hốt khiêu vũ xuống xe, chạy lịch sự núp vào ngách ngay gần mình. Nhìn về phía công ty thấy chú Tùng đang đứng bấm chuông. Nhìn bộ dạng lảo đảo chắc lại say rồi. Cô Thi mới thay chìa khóa cổng phải chú không vào được. Lừng khừng có bức vượt trèo cổng vào ko nữa.Nhỏ Vi từ bây giờ nhìn tội quá. Bé dại khúm thay đứng vào ngách, thỉnh phảng phất thò cổng đầu ra ngóng về phía cổng nhà. Cứ thay này đợi cho đến khi hết đêm. Ông Tùng say rượu ông ngủ ko kể cổng luôn luôn mất. Mìnhkéo kéo nhỏ Vi về phía mình, hôm nay chỉ mong mỏi mình cao thêm cái đầu, để nhỏ đứng cho ngực mình, mình bảo hộ cho nhỏ, mình đã đánh ông Tùng bầm rập mang đến ông ý sợ hãi không bao giờ về làm cho khổ nhỏnữa.- Mặc áo khóa ngoài rồi vun tóc lên, đội mũ tui vào nữa. Nhìn nhỏ thế này không nhận ra đâu.- Thui đừng, tui sợ hãi lắm, cha Tùng bắt gặp tôi là lao ra đánh bị tiêu diệt đó.- Bậy, bé chú sao chú đánh chết được.- Thôi Hoàng về mình đi, để tui mang đến nhàbạn ngủ nhờ- ko ! Lên xe pháo ngay, đêm lạnh mang quần đùi đi lanh thang sao được.- Tui nói thiệt đó, cha Tùng đánh chết tui đó- Tui bảo không là không, hổ dữ không nạp năng lượng thịt con mà- Nhưng... Tui chưa phải con của cha Tùng...Nhỏ Vi khóc. Mình thì choáng váng ý muốn ngã, chưa hẳn con của chú Tùng thì con của người nào ? Chẳng dám hỏi bé dại tiếp, vì nhỏ tuổi khóc thừa trời. Mà khổ quá, một thằng đứng đường, bên cạnh cócon nhỏ ngồi ôm khía cạnh khóc. Ai đi qua nhìn thấy tưởng tôi vừa hấp bé dại mất. Dựng xe rồi ngồi xuống cùng với nhỏ. Bé dại không chịu thì mình tự làm. Cởi áo khoác bên ngoài trùm mang đến nhỏ, vạch tóc nhỏ tuổi lên rồi đội mũ lên đầu. Đợi nhỏ nín khóc rộng chút, mình dỗ- Thui lên xe tui đèo. Tui call điện bảo người mẹ mở cổng sẵn rồi mình lao vút về nha. Nhìn nhỏ hôm nay giống thằng bạn tui, không nhận ra đâu.Nhỏ vẫn băn khoăn vì sợ. Nhìn tội dã man.- Tui hứa với Vi đó, tui sẽ đảm bảo an toàn Vi mà. Về nha !Hứa thì hẹn thế, chứ bản thân còn hại hơn nhỏ. Một đằng là chú Tùng vốn đang bạo lực, lại say khướt. đồng thời là mẫu tin nhỏ vừa nói với mình có tác dụng mình càng thêm hãi. Cảm hứng như chú Tùng suốt ngày chỉ biết đi tìm kiếm đứa nhỏ hoang này để đập chết. Phi không về công ty chú đứng ngăn lại, rồi lôi bé dại Vi đi thì bản thân biết đảm bảo an toàn kiểu gì ? Biết rứa này thời trước lúc mới dậy thì mình chuyên cần ăn uống với anh em thao có phải bây giờ to con, xử lý êm ngấm vụ này không.Hít sâu một cái, chú ý thấy mẹ ra mở cổng, mình bảo bé dại Vi ngồi lên. Cứ chiếnthôi. Thuộc lắm nếu bị tóm gọn thì bản thân tri hô cả ngõ ra trói ông Tùng lại. Xe cộ chạy, bản thân cứ nhàn hạ đi thôi. Bé dại Vi núp phương diện vào sống lưng mình, tay bám chắc áo mình, như bé nhỏ con bám vào sống lưng bố. Xúc cảm thích thích. Giá cứ đi một đoạn lâu năm mãi cầm cố này cũng được. Hi HiPhi được vào mang đến sân, rúc hồn. Bà mẹ mình đóng góp ngay cửa ngõ lại. Nhỏ Vi chạy tót vào nhà từ bao giờ. Gớm ! Sợ cha như hại cọp. Đang đựng xe thì nhỏ tuổi dò dẫm đi ra, đưa cho khách hàng chùm chìa khóa.- Hoàng ra chuyển giúp ba tui nha, để bố vào nhà ngủ ko nằm xung quanh cổng bị cảm mất.- cái gì ? Tui ra đó để bố Vi đập phát bị tiêu diệt queo à ?- Không, ba tui chỉ đánh tui thôi, không tấn công Hoàng đâu, tui thề.- Thề gì mà thề ? Tui chết ai thường tui cho bà bầu tui?Cãi bé dại thế, nhưng mà mình vẫn tức tối cầm khóa xe đi sang đơn vị nhỏ. Bản thân biết bé dại sẽ kiếm tìm mọi cách đưa chìa khóa cho tía vào nhà. Mình không hỗ trợ thì còn ai giúp nữa. Mở cổng nhà nhỏ tuổi ra, chú Tùng vừa nằm vật dụng ở đường vừa lảm nhảm vật dụng gì không nghe rõ. Lôi chú lên sân nhưng mệt thở không kịp.- Chú Tùng, vào nhà ngủ đi. Bé không với chú vào trong nhà được đâu. Chiều nay con mới bị chó bên chú cắn rách chân xong.Ông này coi cỗ vẫn tỉnh giấc tỉnh, nghe mìnhgọi cũng dậy lảo hòn đảo vào nhà. Khổ. Đàn ông trai tráng, chả hiểu dính vào rượu là gì rồi khổ mình khổ cả vk con.Đóng cổng vào nhà, bà mẹ mình tự nhiên hằm hằm đến, cầm cái ví đập vào vai mình mấy phát. Chẳng hiểu mẹ sinh tiếng chém thịt hay sao, nhưng mà ngày như thế nào về cho nhà cũng thấy chị em kiếm cớ đánh mình một trận. Giỏi là bà mẹ phát hiện tại ra đàn mèo?- ngươi đem bộ tóc giả với thỏi son của người mẹ đi đâu rồi ?Thôi tiêu đời mình, hic. Biết nói với chị em thế nào hiện giờ ? Thỏi son bản thân bẻ ra pha nước có tác dụng máu giả nhằm dọa ma nhỏ dại Vi,tóc đưa hôm qua sau khoản thời gian bị nhỏ tát xong xuôi mình vứt mặt nhà nhỏ tuổi luôn. Sáng dậy đitìm thì ko thấy nữa. Nhìn tướng người mẹ mình biết mình sẽ ảnh hưởng đánh tuốt xác mà. Hu hu. Biết làm cố kỉnh nào giờ.- chưng Ngọc ơi ! Tóc của chưng đây !Ôi, cứu tinh của đời tôi ! Hóa ra nhỏ dại Vi đựng đi đến mình. Đỡ hơn rồi. Có thỏi son thì mai sẽ đi mua đền mang lại mẹ.- trong ngày hôm qua anh Hoàng trả ma nhát ba cháu để cứu con cháu nên...- không sao đâu con, chuyển đây cho bác. Thằng Hoàng đơn vị này chỉ xuất sắc phá thôi.Con không hẳn bênh nó.Đang dìu dịu tình cảm, chị em quay ngoắt sang bên mình- Mày liệu hồn mai sở hữu trả người mẹ thỏi sonkhông thì đừng trách.Lạ thật. Tất cả thỏi son mà chị em đòi hoài. Bà bầu thiếu gì son chứ tất cả phải chỉ bao gồm nó đâu. Con quay ra nhỏ Vi. Tự nhiên tâm trạng khótả. Chẳng biết bắt buộc nói gì với nhỏ. Thời điểm nãy quan sát thương bé dại thật đấy, giờ lại thấy bình thường, chẳng ước ao quan tâm. Cho dù gì bé dại trong nhà mình cũng là an toàn rồi. Cũng không tồn tại gì để nói với nhau. Mình lách nhỏ tuổi đi lên phòng. Ủa, nhỏ đi theo. Ko vào ngủ với người mẹ mình đi còn theo mình bỏ ra ? Lên ngủ với mìnhhả ?- ao ước thăm mèo không ?Ừ, quên xừ mất đồng chí mèo. Bé dại dẫn bản thân lên tầng thượng, hai đứa chui vào ngóc ngách nhà cửa kho. Nhỏ tuổi để thùng mèo vào góc ấy, sát bên có đĩa thức ăn khô, nước uống với chậu sỉ cho bằng hữu mèo đi ị. đàn mèo cuộn vào nhau ngủ đủ giấc lành. Nhỏ Vi chọc chọc bạn bè mèo còn rồi mỉm cười khúc khích. Mình cảm hứng như cái góc nhà kho đầybụi bặm này là nơi ấm cúng và an ninh nhất bên trên đời.Xuống phòng, nhỏ tuổi Vi leo lên chóng ngồi bó gối. Nhỏ tuổi này tính không đi ngủ à ? Để mình sống mai còn tới trường chứ.- Lại trên đây tui cầm băng cho.- Khỏi, trên đây tự vậy được- Lại trên đây ngay không, tui tát cho phát giờThì lại, đời thủa gì chỉ biết vả với tát. Bé dại cắt lớp băng cũ, tra dung dịch rồi băng new cho mình. Nhỏ vừa làm vừa thổi phù phù. Chú ý ngộ ngộ- hoàn thành chưa? Xuống ngủ với bà bầu đi. Muộn rồi- Tui không ngủ với bác bỏ đâu- loại gì? cầm ngủ cùng với ai? với tui chắcNhỏ cười, lúc nào thì cũng cười.- Tui bảo chưng là tui trèo về nhà ngủ rồi. Đóng cứng cáp cửa là bố không vào được đâu.- Thôi, đừng có dại, hôm nay tui không tồn tại tóc mang với áo khóa ngoài mà dọa chú nữa đâu.- mà tui cũng không muốn ngủ.- không ngủ thì làm cho gì?- Thì thức, đằng ấy thức rỉ tai với tui đi- Không, mong thức thì cút về đi, tui ngủ mai còn đi học.- Không đánh răng, cố kỉnh sịp à?- kệ thây tui, tui gồm hôn hay… nói chunglà chớ thây tui.Nhỏ ngồi im, ngồi chếch sang cho mình nằm. Bé dại này kì cục, ngồi sinh sống phòng con trai không biết ngượng à. Cơ mà hơn nữa, đắn đo sợ à? bản thân quay phương diện vào tường, kệ xác nhỏ. Thấy yên ổn im một lúc, chần chờ sau sườn lưng mình nhỏ tuổi đang làm cái gi nữa.- Khi cha Hoàng vứt đi, Hoàng bi thương lắm à?Mình ngồi phắt dậy.- Này nhỏ kia. Tui không thích tính sổ vụ nhỏ đọc Nhạt ký của tui nha. Đừng tất cả hỏi lằng nhằng. Tui cáu!- Tui bắt đầu đọc một đoạn thôi, rồi Hoàng bị chó gặm là tui trả Hoàng luôn luôn màMặc kệ nhỏ, không quan tâm. Mong mỏi lảm nhảm gì thì lảm nhảm. Mình nằm một lúc, giả vờ ngủ say, ngáy khò khò. Được một hồi, nhỏ rướn người vào xem mình ngủ chưa. Thừa biết. Mình nằm yên xem nhỏ tuổi làm gì.- bà mẹ tui cũng sắp bỏ tui nhưng đi rồi…Nhỏ nói vật gì vậy trời?- bà bầu tui đang có bạn mới. Tía Tùng thì chẳng phải tía tui. Tui cũng chẳng biết bố tui là ai nữa… Sẽ không còn ai mặt tui nữa Hoàng ạ…Nhỏ nín thinh. Bản thân nghe thấy tiếng nhỏ tuổi khóc. Mình biết nhỏ sẽ lại gục phương diện vô gối. Bản thân nằm cứng đơ mà lần khần làm gì. Tốt là ngồi dậy ôm nhỏ? Thôi, nhỏ tuổi này dễ dẫn đến kích động, cứ yên lặng thế này còn ko sao. Đụng vào nhỏ là ăn uống tát như chơi. Nhưng bạn muốn nói gì đó với nhỏ quá. Sao bé dại lại tội quá trời. Giờ mới nhớ mẹ mình hay nói mình về mái ấm gia đình hàng xóm. Cô Thi thì đi công tác suốt ngày, chẳng thèm lo phụ nữ ăn ở học hành thế nào. Ông Tùng thì lần làm sao về là tiến công đập nhỏ dại lần đấy. Sắp tới đây thì mỗi cá nhân một ngả, nhỏ dại đứng giữa, chới với chẳng có thể bước đi về đâu.Mình nhắm mắt lại vắt ngủ. Thôi thì đêm nay cho bé dại ở đây vậy. Ít ra vẫn đang còn mình nằm cạnh cạnh, cho dù mình gồm ngủ say như một bé lợn. Nhưng chắc cũng giúp nhỏ dại bớt đơn độc hơn. Sao gồm cái xúc cảm gì đó len lỏi trong mình, từng phút một này lại nhích lên một ít. Từ nhiên bạn thích đưa nhỏ dại đến một vị trí thật xa, chỉ gồm mình và nhỏ tuổi cùng với bè bạn mèo. Cả ngày chúng mình chiến tranh loạn xạ, tiến công nhau chán rồi cù ra siêng mèo. Chuyên mèo ngán rồi lại lan ra giường, có tỉ ti kể khổ thời gian thì lại trải ra ngủ. Nghe khá điên hầu hết mình cảm thấy như vậy là hạnh phúc.Thôi ngủ đi nhỏ. Tương lai sẽ tươi đẹp hơn. Ít ra là nhỏ còn bao gồm tui, và lũ mèo.Chap 15.Sáng tỉnh giấc dậy, chẳng thấy nhỏ tuổi Vi đâu. Lật chăn chạy lên sảnh thượng, chui vào trong nhà kho thì thấy bạn thân mèo đã được mang lại ănvà đang cào cấu nghịch nghịch nhau. Chắc nhỏ tuổi về phòng tắm táp chuẩn bị đi học. Ngáp ngắn ngáp nhiều năm xuống bếp, mẹ mình đã đi tự bao giờ, dán miếng giấy ghi nhớ lên tủ lạnh lẽo dặn dò chị em đi công tác làm việc mấy ngày, ở nhà trông coi bên và nhỏ Vi cẩn thận. Gì nhưng mà coi nhỏ Vi chứ? nhỏ dại lớn tồng ngồng từng đấy rồi, tất cả phải đứa nhỏ bé con bắt buộc bón cơm ngồi bô đâu.Ăn sáng sủa rồi lên phòng, nhận được tin nhắn của nhỏ từ sáng sớm. Nhỏ dại dặn mình đợi trước cổng đèo bé dại đi học. Rắcrối quá đi. Từ bỏ đi được sao cứ dính mình hoài vậy? Thay áo quần rồi xuống cổng đợi. Lần thứ nhất trong đời đứng hóng congái. Mà nhỏ dại Vi đàn ông bỏ xừ, chẳng mộtchút chị em tính nào hết. Hốt nhiên nhớ đến các điều nhỏ nói đêm qua, thấy mình ác nghiệp với nhỏ quá. Cái gì tôi cũng chấp vặt rồi để bụng nhỏ dại từng tí một. Tôi cũng chẳng tất cả chút nam giới tínhnào hết. Như thằng đàn bà. Nhưng cũng tại nhỏ tuổi quá choắt với hay nạt mình vượt cơ.Đợi một hồi lâu chẳng thấy nhỏ đâu. Lo ngại quá. Đang đứng huýt sáo thì thấy chú Tùng chạy ra. Bắt gặp mìnhchú hoảng hốt rồi chạy ra phía con đường lớn. Mình giá sống lưng, dự là có chuyện chẳng lành. Rồi thấy bé Ki nhà nhỏ tuổi sủa váng lên trong nhà. Sợ hãi quá, vội bỏ xe ở cửa chạy vào. Bé Ki cũng khôn, thấy bóng tôi cũng không cắn càn gì hết, chạy mang đến chân lan can rên ư ử.Trời ơi, bé dại Vi ở bẹp dưới góc mong thang, đầu bệ rạc máu. đo đắn chú Tùng làm gì nhỏ tuổi mà ra nông nỗi này nữa. Lật đật chạy tới, nâng nhỏ tuổi lên, vuốt vuốt tóc xem vết thương ở chỗ nào để núm máu. Người nhỏ tuổi còn ấm, mắt nhỏ hấp háy mở.- Vi dở người vậy? Sao ở trong nhà tôi sẽ yên lại chạy về nhà làm cho gì? làm gì hả?Nhỏ chẳng nói được, nằm nhão nhoẹt trong tay mình, thở từng hồi. Hu hu. Bản thân chưa chạm mặt cảnh này bao giờ. Chẳnglẽ đi kiếm mẹ? nhưng biết mẹ đi công tác chỗ nào mà tìm. Cũng lần chần số điện thoại cảm ứng cô Thi luôn. đề nghị làm gì? Ngồi đợi quá lâu nhỡ nhỏ tuổi chết thì sao? Tay nhỏ tuổi Vi cố thổi lên bám vào áo mình, chũm chặt. Nhỏ tuổi đang cầu cứu mình. Nhỏ cầu cứu vớt mình. À, cần đưa nhỏ đi cơ sở y tế cấp cứu.Vừa ôm nhỏ, mình vừa móc túi lấy điện thoại ra gọi taxi. Mình gần như là hét ầm lên trong năng lượng điện thoại. Gọi xong xuôi, mình rước tay áo lau giảm máu cho nhỏ, lần bên trên trán theo lốt máu tan xem lốt thương chỗ nào để rịt bí mật vào, ko cứ mất máu chũm này lát nữa là chết. Tay nhỏ tuổi vẫn vắt chặt áo bản thân không chịu buông. Mình nâng nhỏ dại vào lòng bản thân hơn, áp đầu nhỏ dại vào ngực mình, dỗ bé dại không cho nhỏ tuổi ngủ lịm đi.- Vi đừng tử vong nha, Vi cơ mà chết chị em Vi bắt thường tui, rồi tui đề nghị vào tù túng đó. Tui còn con trẻ lắm, còn nhiều câu hỏi phải có tác dụng lắm, tui còn phải nuôi bà bầu nữa, không vào tù hãm được đâu!Miệng nhỏ Vi khá nhoẻn cười. Nhỏ Vi xinh nhất đầy đủ khi nhân hậu tội tội nạm này. Bé dại bé rộp và yếu đuối ớt. Nhìn nhỏ dại thế này trong thâm tâm mình trỗi dậy một cảm hứng lạ lắm, chỉ mong mình to khủng hơn, già hơn nhỏ chục tuổi, nhỏ gọi bản thân là chú cũng được. Rồi bản thân sẽ quan tâm nhỏ, đảm bảo an toàn nhỏ khỏi phần lớn đau đớn, lo sợ trong cuộc đời.Tay nhỏ dại Vi cố chặt áo mình không buông lỏng một chút nào, ngồi bên trên taxi nhỏ dại cũng dính vào mình, như sợ hãi chỉ buông ra một vài ba giây là bản thân sẽ bặt tăm vậy. Bế nhỏ chạy vào viện, mà lại mình như đang nâng niu một thứ nào đấy mong manh dễ dàng vỡ, chỉ cần không cảnh giác một chút thôi là vụn thành từng mảng. Chưa bao giờ trong cuộc đời, mình thấy sợ hãi nhiều đến cố này.Ngồi phịch xuống ghế chờ bác bỏ sĩ băng bó mang đến Vi, mình nhắn tin dựa vào thằng Hưng xin phép cho khách hàng nghỉ một tuần lễ học. Mình sẽ hóng Vi tỉnh giấc dậy, ngóng Vi đỡ choáng cùng khỏe lại, rồi đưa Vi đi đâu đó.Chỉ bao gồm mình và Vi thôi. Gạt vứt hết toàn bộ phiền muộn xẩy ra những ngày qua. Những cảm hứng sợ hãi, băn khoăn lo lắng cứ trồi thụt trong lòng mình, khiến cho mình hiểu ra nhỏ tuổi Vi đắn đo từ khi nào đã là mộtphần rất đặc trưng không thể thiếu trong cuộc đời mình. Cuộc sống trước kia của bản thân mình vốn như 1 cuộn len, thông thường và yên ổn ổn, rồi nhỏ Vi như một con mèo, luôn cào cấu và làm cuộn len rối tung rối mù lên. Dẫu vậy nếu chẳng tất cả nhỏ, thì bản thân mãi chỉ với cuộn len thôi. Cả ngày chỉ biết ru rú ở góc tủ mà lại không bao giờ hiểu được số đông điều thú vị phía bên ngoài kia. Nếu không tồn tại nhỏ, mình vẫn chẳng bao hàm bực tức, chẳng bao hàm giận hờn, căm ghét, hại hãi, lo lắng… bản thân chẳng tất cả gì cả ko kể cái thời hạn biểu thời buổi này qua ngày không giống lặp đi lặp lại như đóng gạch.Lấy không còn dũng cảm, mình dấn số điện thoại thông minh của bố.- Alo- bố ơi, nhỏ Hoàng đây- ba nghe!- ba cho nhỏ mượn một số tiền được không?- Bao nhiêu?- À… 50 triệu được không bố?- tất cả chuyện gì xảy ra với nhỏ thế Hoàng.Lúc này mình chẳng nín được nữa, tay cầm điện thoại mà người run bắn lên.- ba ơi, các bạn con bị nạn, đang phía trong viện. Bà bầu cho con tất cả vài trăm. Con không có tiền trả viện phí.- Cho bố địa chỉ.Nhắn tin cho cha xong, chạy lại phòng cấp cứu. Nhỏ Vi đã làm được băng bó và sẵn sàng chuyển qua chống hồi sức. Mayquá nhỏ dại không chết. Nhỏ tuổi mà chết không hiểu biết nhiều mình sẽ nạm nào nữa. Đối phương diện với bao nhiêu câu hỏi chất vấn, rồi lên đồn công an, rồi hầm bà nhằng cả. Nhất là cả cuộc đời sống trong ám ảnh mà khôngthoát ra được.Bố đến bệnh viện sau cuộc năng lượng điện thoại của mình khoảng 20 phút cùng rất số tiền mình hỏi mượn. Chú ý thấy bố mà bản thân thấy vơi nhõm cùng yên tâm quá.- Số chi phí này vượt lớn, khám đa khoa đòi viện phí tổn cao cầm à ?- không ạ, con mong muốn đưa Vi đi chơi vài hôm- nhỏ thích chúng ta ấy à ?Mình im lặng, chẳng biết vấn đáp thế nào. Hỏi tía cái không giống :- tía có biết chỗ nào có thể khiến cho người ta chạy trốn nỗi bi ai không ?- bé đưa Vi vào Đà Nẵng ngắm cầu sông Hàn luân phiên đi, chưng Hải bên mình làm cho ở trạm bảo đảm an toàn bên cầu đấy. Để bố gọi cho chưng trước đến !- Dạ...- và nhớ thuê hai phòng nghỉ nhé.Bố lại cười. Cười cợt gian nữa chứ. Bố cứ vậy hoài à. Nhiều lúc ghét thật đấy....Đưa nhỏ tuổi Vi về nhà, mình không đủ can đảm để nhỏ tuổi bước vào trong nhà của nhỏ dại một lần nữa. Đóng chặt cổng, dắt nhỏ tuổi lên phòng mình. Nhỏ tuổi cũng ngoan ngoãn, lũn cũn theo bản thân không biện hộ một câu, không ương bướng làm phản đối gì hết.Ấn bé dại ngồi xuống giường, ngồi cạnh nhỏ, mình chuyển phiên người bé dại ra phía mình, nhìn nhỏ tuổi nghiêm túc nói chuyện.- Hoàng bảo Vi cái này- Ờ... Bảo đi. Nghe đây- .... Ờ, vứt học vào Đà Nẵng chơi với Hoàng đê. Hê hê- Khiếp, chú ý mặt khả ố dã man. Vào làm những gì ?- Vào ngắm mong xoay, nha nha ! Cả đời chưa được nhìn ước sông Hàn luân phiên bao giờ. Đi nha.Nhỏ xem xét một lúc, rồi thỏ thẻ :- thế Hoàng ôm theo thùng mèo đi nha. Để nó ở nhà ai chăm ?- vật gì ? Đã đi dạo còn rước theo mèo?- không thì thôi !- Ờ được. Đồ khùng. Nhìn nhỏ dại tui thấy ghét- Hê hêKhông biết nhỏ tuổi còn nhức không. Ko kể vếtthương ở đầu, còn chân tay cũng bị bầm tím xước xát khắp nơi. Nhưng mình tất cả khácnhỏ đâu. Yêu đương tật khắp người, dải đều từ trên đầu đến chân.


Bạn đang xem: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi phần 3


Xem thêm: Trao Đổi Nước Ở Thực Vật Sinh Học 11, Bài Tập Có Đáp Án Và Lời Giải Chi Tiết

Chẳng hiểu nổi nhị đứa mình nữa. Mai đề xuất nhờ bà mẹ đi coi bói xem mình và bé dại có đề nghị khắc tinh không, mà lại từ hồi đụng nhau, không còn đứa này mang lại đứa kia chạm chán chuyện. Bản thân mở tủ lấy áo quần ra đi tắm. Nếu với mèo theo thì không đi máy cất cánh được, maiphải ra đi tàu. Nhỏ Vi này lúc nào thì cũng rắc rối hết. Lại thấy ghét rồi đấy. Ông lại không mang đi chơi, cho ở trong nhà gặm nhấm nỗi bi lụy giờ.Nói thì nói vậy, dẫu vậy ngày bữa sau tại ga tàu, gồm một con bé nhỏ quấn băng sinh sống đầu, đi và một thằng bé dại tập tễnh ôm theothùng mèo con. Vừa đi vừa nói chuyện, gượng nhẹ nhau nhăng nhít ngậu.Chap 16.Người bản thân yếu quá yêu cầu mệt và say tàu suốt. Nhỏ tuổi Vi khỏe như một bé trâu, mình say đến mức dựa đầu vào vai nhỏ ngủ cơ mà thỉnh thoảng nhỏ lại đứng phắtdậy chiêm ngưỡng cảnh vật bên cử sổ làm cho mình ngã dúi dụi. Không còn biết. Đi tàu vừa hoa mắt vừa ê mông, chẳng hiểu bọn mèo gồm chịu được không nữa. Đi vào mang đến ĐN cả năm bé lăn tảo ra chết thì hết vui.Xuống tàu, bé dại Vi ôm mỗi thùng mèo, để lại cho khách hàng hai vali đồ gia dụng đạc. Gì chứ, không nhiều ra cũng chia sẻ cho nhau chứ. Chân mình thì đau. Cứ nỗ lực này thì mình phảisuy suy nghĩ lại chuyện yêu đương với nhỏ thôi. Con gái không biết chia sẻ, đọng thèm yêu. Đang nghĩ thì bé dại quay lại, nhìn thấy mình nhăn nhó chắc hẳn cũng đoán ra mình nhức với mệt, nhỏ chạy lại kéo một chiếc vali góp mình. Đấy, không nhiều ra cũng buộc phải thế. Bắt taxi đến khách sạn. Thỉnh phảng phất ngó nhỏ dại mà thấy tủi thân quăng quật mẹ. Nhỏ tuổi chẳng hề suy nghĩ mình, chỉ để ý vào cảnh vật mặt đường phố ĐN, bên cạnh đó cả đời không được đi đâu.Vào hotel thuê phòng, lễ tân quan sát mình ái ngại. Vô duyên. Bản thân tuy nhỏ dại con như học viên cấp hai dẫu vậy cũng làm cái gi đến nỗi. Đưa chứng tỏ thư ra ngoài ra nhìn dò xét hình trạng mình mượn chứng tỏ thư của bố. Tảo ra chẳng thấy bé dại Vi đâu, tìm mãi mới ra bé dại đang chơi ở bên cạnh bể cá. Bực quá, đã nỗ lực thuê một phòng cho thấy tay.Mang thứ vào phòng, nhỏ cũng chẳng hỏi gì là thuê một phòng tốt hai phòng. Hình như bé dại mặc định là ở thông thường phòng cùng với mình xuất xắc sao ấy. Lục tìm quầnáo vào wc tắm, mình say tàu xe nên nôn mấy lần, mùi chua chua phát kinh. Vừatắm vừa nghĩ về bé dại Vi. Chẳng hiểu bé dại nghĩ gì nữa. Có những lúc thấy bé dại thông minh, có lúc thấy nhỏ ngố, dịp thì gớm gớm, cơ hội thì xứng đáng thương, thời điểm thì chẳngđoán được luôn. Nhưng rủ đi chơi đi ngay, thấy tín đồ ta mướn một chống cũng không nói gì. Phụ nữ gì tiện lợi quá vậy. Không sợ sẽ đêm mình lên cơn, có tác dụng hại nhỏ tuổi à. Nghĩ về một hồi cũng chẳng tìm kiếm thấy lời giải đáp làm sao đúng. Mà chần chờ cái thành phố này có gì tuyệt mà cha bảo đưa Vi vào đó chạy trốn nỗi buồn. Tất cả phải mỗi Vi đề nghị chạy trốn đâu. Mình cũng cần, yêu cầu chạy trốn khỏi nhiều thứlắm.Tắm dứt thấy nhỏ Vi vẫn nằm teo quắp bên trên giường, ngủ tít thò lò. Bản thân lục vali mang túi thức nạp năng lượng mèo cùng đổ sữa ra cho chúng nó ăn. Tội. New mở mắt mà xong xuôi mẹ. Gồm lẽ nhỏ Vi thương đề nghị mới nhận nuôi. Kéo rèm cửa sổ lại cho bé dại ngủ, tôi cũng thấy mệt nhọc quá. Quanh đó trời đã mưa nhỏ. Đi chơi chán nhất gặp mưa. Bụng kêu ọc ọc mới nhớ ra bé dại Vi chưa ăn uống gì. Tiếng gọi nhỏ dại dậy ăn sợ bé dại tát. Thôi kệ vậy. Hút vỏ hộp sữa rồi ra chóng với nhỏ. ở nhìn bé dại chán, chẳng biết làm gì, kéo loại chăn đắp cho bạn và nhỏ. ý muốn ôm bé dại quá. Nhưng lại mình không nói lời gì nhằm ràng buộc với bản thân và bé dại cả. Liệu ôm gồm bị sao không? Lỡ nhỏ tuổi dậy la ầm lên mình lợi dụng hay giở trò thì nhục mặt. Thôi, lại kệ. Lạnh lắm ! Nằm gần kề vào nhỏ, ôm bé dại vào lòng. Bé dại khẽ cựa mình rồi lại ngủ tiếp. Nghển cổ lên thấy bầy mèo ở góc cạnh phòng cũng đã ăn xong xuôi và ôm nhau ngủ. Thấy kiểu như trong giấc mơ của mình quá. Mình và nhỏ với người quen biết mèo, ở một góc nào đó của gắng giới, từ sưởi ấm và bao phủ đầy

Tỉnh giấc, thấy nhỏ dại Vi đang phòng tay nằm ngắm bản thân ngủ. Chẳng phát âm sao mình cảm thấy mình vừa ngủ một giấc ngủ ngon tốt nhất từ trước cho giờ, ko phải mộng mị hay lag mình hốt hoảng như thường ngày.- thức giấc rồi hả ?- Chưa, ngủ tiếp đây.Vừa quay ra chỗ khác thì nhỏ tuổi cấu mình một chiếc đau điếng.- Vi làm mẫu quái gì núm ?- Cấu ! Sao ko ?Ờ, nói vậy rồi còn sao được nữa.- Tui cấu lại đó !Nhỏ Vi cười cợt rồi nhảy đầm xuống giường, ra góc chống ngồi nghịch với đồng chí mèo. Tôi cũng ngồi dậy. Rèm cửa mở khắp nơi. Nhìn ra phía bên ngoài thấy trời tương đối tối. Cách xuống ra hành lang cửa số ngắm cảnh, từ bây giờ mới thấy thành phố này đẹp mắt ghê, xúc cảm yên bình nặng nề tả.- Đi nạp năng lượng nha !Nhỏ vừa nghịch nghịch bầy đàn mèo vừa nói.- Bảo bè lũ mèo giỏi tui kia ?- ko đi thì tui đi một mình.Thấy ghét, vẫn cái cách biểu hiện vênh váo. Thay quần áo rồi đi thuộc nhỏ. Nhỏ từ bây giờ mặc váy, trông xúng xính như trẻ em con. Nhìn bé dại xinh mình cũng thấy mê thích thích. Nhỏ tuổi tự nhiên ráng tay mình như song mình yêu nhau trường đoản cú kiếp trước ấy. Thấy không tự tin ngại. Mình cũng không biết Đà Nẵng bao gồm món gì ngon nữa, yêu cầu mặc kệ cho nhỏ dại dẫn đi đâu thì đi. Chắc bé dại tìm phát âm trên mạng trước rồi. Thấy từ dịp vào đây nhỏ dại háo hức với thích thú lắm.Nhỏ dẫn mình vào trong 1 quán bánh tráng làm thịt heo. Thấy bạn ta cho thịt thì ít mà mang lại đĩa rau xanh sống to lớn như loại mâm, không hiểu ăn kiểu gì. Bé dại cuộn bánh cho khách hàng ăn, quan sát thành thục lắm. Lầnđầu được đàn bà làm đồ mang đến ăn, tay bản thân run phun nước chấm tứ tung ra bàn. Đang ăn thì có chưng đi tới, tét vào vai bé dại Vi một cái.- Trời ơi con bé bỏng này, tự lúc gửi đi chẳng thèm hotline điện hỏi thăm rước một lần.- Dạ ! bé chào chưng Nga !Nhỏ rỉ tai với người đàn bà lạ ấy một hồi. Mà trước khi chuyển mang lại gần đơn vị mình, bé dại sống ở Đà Nẵng à ? yếu gì cứ tung tăng như làm việc nhà. Cơ mà biết Đã Nẵng rồi sao cơ hội mình rủ đi dạo không bảo nhằm mình mang theo chỗ khác. Planer đưa nhỏ đi chạy trốn nỗi bi lụy thất bại lần 1.- Thằng này, bạn trai con Vi hả ?Bác gái vỗ vai mình cái đét. Cảm nhận như vai bản thân nở hoa luôn.- Dạ, vâng ạ !- Sao các bạn trai mày nhỏ tí vậy Vi, có làm ăn được gì ko ?Nhỏ Vi cứ xua tay cười cợt với chưng ý hoài. Mình chằng biết làm những gì nên cứ ngồi ăn uống nốt miếng bánh cuộn nhỏ dại Vi làm cho cho. Làm nên ăn những gì được là sao ? Cháu có chức năng cho ra thành phầm rồi đấy. Bác đừngkhinh. Thích hợp thì tối nay con cháu thử nghiệm với cháu gái chưng luôn. Nhưng lại nghĩ kết thúc thấy mình mất dậy quá. Nhỏ dại Vi là bạn gái mình, thử thử chiếc gì.Bác gái đi rồi, mặt mình hằm hằm với nhỏ tuổi Vi. Giả bộ vậy thôi, chứ nhỏ cuốn cho thêm cái bánh nữa lại nhẹ ngay.- Này, sống tại chỗ này rồi sao ko bảo tui mang theo chỗ khác đùa ?- Không, muốn trở lại thăm lại khu vực tui sẽ sống. Cứng cáp cả đời tui không được về phía trên nữa- Sao lại cả đời. Vi thích hợp thì cứ vào buổi tối cuối tuần tui đưa Vi về phía trên chơi.- Thôi đi, tìm tiền nuôi thân không được, đâu tiền lo đến tui vui.- Tui xin bố- Vớ vẩn, tính xin cha cả đời à.Ừ nhỉ, mà lần này về, chưa biết xoay tiền đâu trả bố. Số tiền mập như nhỏ bò.- Thế nhỏ tuổi được nhìn cầu sông Hàn xoaychưa ?- Nhìn chán rồi !Hic, kế hoạch thất bại lần nhì ! ngán không còn điều gì để nói. Bé dại làm bản thân tụt hết cả cảm xúc.- Đi về nhà, tui đọng muốn ở đây nữa !- Ơ, Hoàng bị khùng hả ?- Ờ, khùng đấy. ... Ơ mà, nhỏ tuổi được đứng trên mong lúc nó xoay không ?- Chưa, người ta bao gồm cho đâu mà lại đứng.- Tui cho. Ráng đêm ni ra xem cầu xoaynhá.Nhỏ quan sát mình cười, cuốn thêm cho mình chiếc bánh nữa. Bản thân nhắn tin cho bố xin số chưng Hải. Hi vọng kế hoạch không thua kém lần nữa.Chap 17.Gọi điện xin chưng Hải tối nay mang đến trốn lên cầu ngắm sông xong, bản thân dắt bé dại Vi đi dạo. Nếu như có đk chuyển vào đó sống thì hay. Đường phố không tồn tại tí bụi bờ rác rưởi với ăn uống xin. Cuộc sống thường ngày yên bình đến cạnh tranh tin trường hợp cứ sống ngơi nghỉ Hà Nội. Xưa bên mình sống trong hồ Chí Minh, cũng nhộn nhạo lắm. Chẳng chỗ nào như sinh sống Đà Nẵng. Nhỏ Vi dẫn mình cho Lu caffe, mình cùng bé dại ngồi ngắm mặt đường phố. Gồm lúc nhỏ tuổi Vi chẳng nói gì, cứ lặng ngắt hồi lâu. Mình cũng ít chuyện, cần để mặc nhỏ tuổi chạy theo những cảm giác không đầu không cuối.12h đêm, bản thân và bé dại Vi đi dạo ra cầu. Vào mùa giá nên cũng không nhiều người hứng ra xem cầu xoay ban đêm. Chưng Hải đứngđợi mình từ bao giờ. Nhìn thấy bác, mình đi cấp tốc hơn. Chưng Hải quý mình từ hồi nhỏ, đề nghị nhìn thấy bản thân là bác tất tả hỏi chuyện. Bác bỏ nắn tay nắn chân chê mình bé cọc, bé nhỏ lên được mấy. Khổ quá, nỗi đau của cháu bác bỏ cứ đụng vào có tác dụng chi. Bác bỏ Hải hỏi han nhỏ Vi một vài câu rồi chỉ cho đàn mình chỗ ngồi phía giữa cầu.- Đừng có ngồi bừa bãi rồi mong xoay lại rơi xuống sông, chưng không vớt được đâu.Bác dặn dò mình cảnh giác một hồi rồi để mình dắt nhỏ Vi ra cầu. Bé dại Vi có vẻ thích. Tay nhỏ tuổi nắm chặt tay mình, ướt nhoèn mồ hôi, nhưng mà cứ đung gửi mãi. Tìmchỗ ngồi xong, mình và nhỏ tuổi ngồi phụ thuộc vào thành cầu, nhìn lên trời. Bầu trời tối đen, như chiếc màu tăm tối đang hiện tại hữu trong tim mình. Chỉ tầm nửa tiếng nữa là cho 1h sáng, lớp ở giữa củacây mong này, chỗ mình đã ngồi, đã quay 90 độ quanh trục và nằm dọc theo loại chảy của cái sông, mở đường đến tàu béo đi qua. Mình dẫn nhỏ dại Vi tới đây, không chỉ để ngắm cầu, không chỉ để quan sát sông. Mình muốn ngồi bên bé dại vào thời khắc cầu chuyển động, để thử khám phá cái xúc cảm dù quả đât có chuyển động, luân chuyển chuyển, thay đổi thay, thì mình và bé dại vẫn ở mặt nhau, trái tim mình vẫn vậy, vẫn chỉ dành riêng riêng, mang lại một tín đồ thôi… nghĩ cũng thấy hơi sến!Thấy khát khát, mình bảo nhỏ dại Vi ngồi lại rồi chạy đi cài đặt gì uống. Ngồi trong cả một giờ mà không có gì uống thì mệt. Bé dại Vi tương đối níu mình rồi cũng mang đến đi. Đi một lúc rồi trở lại mà. Lo thừa.Chạy mang đến hàng tạp hóa cũng mất hơn 1 cây. Lựa chọn hai cái bánh ngọt với hai chainước khoáng, kết 22k. Lục chi phí trả thì hoảng hồn. Ví tiền để trong túi sách nhỏVi, lần mò sang túi bên thì phân biệt điệnthoại cũng gửi nhỏ hết. Ngượng ngịu giữ hộ lại đồ, bước ra ngoài đường tính khoảng cách từ trên đây về khách hàng sạn, ngay sát hơn chạy ra cầu. Đành chạy về khách hàng sạn đem tiền. Mình chạy chũm hết sức, chỉ sợ không trở lại kịp lúc mong xoay. Lên phòng thì không tồn tại chìa khóa, mình phải gọi là đạingu. Gọi nhân viên cấp dưới lên xuất hiện lấy tiền cũng mất mười phút rồi lao như tên phun ra cầu. Bây giờ giá bao gồm cái mô tơ đính thêm vào mông thì tốt.Hai chai nước khoáng cùng hai mẫu bánh ngọt khiến mình ân hận hận suốt cả quảng đời mất. Mình trở lại cầu khi mong đã chuyển phiên được ngay gần một nửa . Gồm lẽ nhỏ Vi đang hoảngsợ và gọi cho mình. Đi theo hướng xoay của cầu, bản thân tìm khu vực gần với nhỏ tuổi nhất.Nhỏ Vi đứng phía xa, bình tĩnh nhìn mình. Có lẽ nhỏ đang cười. Không trách móc. Mình và bé dại chỉ bí quyết nhau một dòng nước. Mình với nhỏ, cứ đứng nhìn nhau, mãi như thếỞ phía trước, ánh sáng của đèn chiếu xuống làm cho bóng nhỏ Vi trải dài. Gió thổi nhẹ làm tóc nhỏ tuổi chờn vờn trên má. Mình ko khóc. Mình là nhỏ trai. Mình rất khó khóc. Nhưng có cái nào đấy đang ướt, trong đôi mắt mình. Kế hoạch của mình thất bại một bí quyết thảm hại. Cuối cùng thì lúc trái đất xoay chuyển, mình bất chấp nhỏ Vi một mình, ở loại nơi nóng bức và đơn độc kia. Chán thật!…- bác Hải ơi!- Trời đất, thằng quỷ, sao tiếng còn ở đây?Bạn gái đâu?Mình yên ổn chẳng thiết nói gì nữa. Hy vọng nịnh hót bác để bác bỏ xoay ước về nhưng chắc chắn không được. Đành con quay ra bên bờ sông chỗ quan sát thấy nhỏ tuổi đứng, nhỏ dại xua tay mãi, ý bảo bản thân là ko có gì đâu. Cơ mà mình áy náy và chán nản dã man. Thôi thì ngồi đây ngóng một giờ nữa cầu quay lại vị trí cũ, mình đã ra đón nhỏ về.Nhìn dòng nước phân làn mình và nhỏ dại Vi mà thấy ảm đạm buồn. Giống như những báo hiệu xấu về tình cảm của chính bản thân mình với nhỏ. Nghĩ liên hồi mãi về hầu như ngày tươnglai sắp tới mà bản thân không khỏi phiền lòng. Những lần ngước nhìn nhỏ tuổi lại thấy tội. Không biết nhỏ dại đang cười hay đang khóc nữa. Chỉ biết nhỏ dại luôn quan sát về phía mình, thuộc mình chờ đợi từng giây phút một.Gần 3h sáng, mình đứng dậy nắn chân mang lại đỡ tê, rồi chạy về bên đầu cầu đón nhỏ. Nhỏ Vi đợi chờ cho cầu dừng vận động hẳn bắt đầu chạy về phía mình. Nhỏ dại chạy khôn cùng nhanh, nhịn nhường như nhỏ dại đang chạy trốn nỗi lo ngại đang đuổi theo đằng sau. Tôi chỉ chầm chậm bước tớiphía trước. Bạn muốn đón lấy nhỏ tuổi một cách nhẹ nhàng, êm ả dịu dàng như cái phương pháp mà bé dại luôn quan tâm, yêu thươnglũ mèo. Dang rộng tay để bé dại Vi ùa vào lòng. Nức nở. Chắc bé dại giận bản thân lắm. Bé dại òa khóc như một đứa trẻ. Còn tôi chỉ biết lặng lặng, duy trì chặt nhỏ tuổi trong vòngtay. Tim mình bây giờ đập loạn nhịp với không thể kiểm soát và điều hành được. Khom xuống hôn dịu lên mái tóc nhỏ. Chỉ lạng lẽ thôi. Vày mình ko thể làm gì hơn được nữa.Chap 18.Nhỏ vắt chặt tay mình, vừa đi vừa ngủ gật, chú ý tội quá. Mình thích cõng nhỏ về khách hàng sạn mà lại không được bởi chân cònđau. Nhưng mà mình bao gồm khác gì nhỏ dại đâu, cũng vừa đi vừa gật gù. Cả 2 đứa lê lết về được mang lại nơi chính xác là cả một kì tích. Mở cửa phòng, nhỏ tuổi lao vào chóng nằm đồ vật ra luôn, bất chấp mình ngồi lúi cụp vạch chân ra cố kỉnh băng. Người đâu nhưng vô tâmdữ. Dứt xuôi, trèo lên giường, đặt mình xuống chiếc đã bị nhỏ tuổi đạp một phát đau điếng- đồ vật gi vậy trời?- Hoàng dậy rửa mặt cụ sịp tức thì rồi tui mới cho ngủ- mẫu gì? Lại còn vậy nữa?- cấp tốc lên!- tối nay Vi cũng có thể có tắm đâu?- Chiều Hoàng ngủ tui vệ sinh rồi. Ko thấy tui mang đồ mới hả?- Tui không chũm đâu, rét lắm!- Tui đếm từ 1 đến 10 không có tác dụng là tui dậy lôi không còn quần đùi quăng quật ra cửa ngõ sổ.Bật dậy đi đem sịp thay. Kì cục. Thiệt hết phương pháp với nhỏ. đổi khác như chong nệm luôn. Mà mẫu khoản bắt mình cụ sịp không khác gì bà bầu mình, chỉ háo nước lột quần mình ra rồi túm tóc bản thân lẳng vào phòng tắm thôi. Nhỏ dại cao tay hơn bà bầu là biết được điểm yếu mình yêu lô quần đùi hoa hơn hết mạng sống. Vừa bực tức xả nước vừa lảm nhảm mấy cái linh tinh. Mai này lấy nhỏ tuổi này về làm vk thì chết chắc. Không không giống gì cai ngục. Đùa! nhỏ tuổi làm xúc cảm của mình cứ lên tăng lên giảm xuống xuống như đồ gia dụng thị hình sin.Tắm ngừng ra giường, nhỏ tuổi đã ngủ say rồi. đẳng cấp ngủ chun mũi mỏ tương đối chu chu ra nhìn mà phì cười. Nằm xuống, đắp chăn kín cổ mang đến nhỏ, mình nằm ngắm nhỏ dại mộtlát. Thoải mái và tự nhiên bắt người ta đi tắm làm tỉnh cả ngủ. Ko ngủ tức thì được yêu cầu nằm suy xét vẩn vơ, về nhỏ dại và đầy đủ thứ. Ở đây mới có một ngày nhưng mà thấy thân nằm trong quá. Cứ nghĩ đến ngày về là bản thân lại ngán nản. Chỉ ước ao cùng nhỏ ở bình thường trong hộ gia đình này, ngày quậy tứ tung rồi đêm về ôm nhau ngủ, bỏ mặc tất cả hầu hết thứ bi ai phiền hại não đằng sau sườn lưng mà sinh sống một cuộc sống đời thường an nhànsung sướng. Giá chỉ được như thế thì vui biết mấy.…Sớm thức giấc dậy, lại thấy nhỏ dại đang nằm chống tay ngắm mình. Ghét thừa đi. Thời điểm ngủ tín đồ ta rất xấu nhất nhưng cứ nhìn. Lườm nhỏ dại rồi quay lưng lại, nhỏ cù mìnhgần chết, bắt bản thân dậy.- Đi đi đi đi. Đi cùng với tui cấp tốc lên!- Dở à? Còn không đánh răng cọ mặt.- ko cần, phương diện sạch răng trắng lắm. Khoác áo vào đi với tui!May quá, nhỏ dại cho không sạch một lần buộc phải mình tận dụng ngay. Nhỏ dại lại dẫn bản thân ra Lu café vì chưng ở đó có món bánh mì gì đấy ngon lắm. Lại ngồi ngắm đường phố buổi sáng, thay đổi không khí, vị của biển, mê thích thật. Trường đoản cú sáng cho giờ thấy nhỏ Vicười các thế ko biết, chẳng biết có chuyện gì vui nhưng may cho bạn là nhỏ tuổi không trách bản thân vì trong ngày hôm qua bỏ rơi nhỏ dại một mình trên cầu.Nhân viên nhà hàng quán ăn mang bánh và café ra mang đến mình. Thấy hắn cứ quan sát mình cười cợt cười, mặt gian gian đểu đểu, bản thân thấy kì kì. Cù ra lại thấy mọi bạn thi phảng phất lại ngó mình rồi khúc khích. Quay trở về thấy mặt nhỏ tuổi Vi gian nguy dễ sợ. Nóng trong fan quá, chạy vội vào nhà lau chùi soi gương. Trời ạ. Biết ngay bé dại Vi giở trò. Cùng bề mặt mình gồm hình phương diện mèo cùng với 6 loại râu, chia phần đông mỗi bên 3 nét, phía hai bên má là hai hình tròn đen sì được vẽ bằng bút dạ. Căm quá! bé dại này không bày trò bé dại không sống được xuất xắc sao ấy. Cúi cong người xuống rửa khía cạnh rồi hằm hằm đi ra. Mấy bạn khách dịp nãy vẫnnhìn bản thân cười. Mình thề nếu như chỉ có mình với bé dại Vi chắc mình đập nhỏ ngay mất.- Này bé dại kia. Ko nghịch không chịuđược hả?- dễ thương và đáng yêu hông?- nhỏ tuổi mà còn quậy nạm là tui ko nhịnđâu nha. Tui bỏ nhỏ tuổi ở phía trên về hà nội ngay đấy.- Hi hi… Ăn bánh đi.Nhỏ gửi bánh cho mình, mỉm cười nhăn răng. Thấy ghét. Mặc dù sao cũng được bé dại dạy cho bài học, sáng sủa thức dậy bắt buộc soi gương rửa phương diện rồi hãy ra đường. Hic hic.Nhỏ Vi kéo bản thân lên tàu ra tảo Lao Chàm chơi. Nói thật tôi chỉ thích đi nhà hàng ăn uống rồi về khách sạn ôm nhỏ ngủ, chứ say tàu xe pháo chẳng muốn đi đâu mang đến mệt xác. Nhưng thôi, chiều nhỏ dại nên thế lết đi. Đêm về còn có lí vì chưng mà nũng nịu. Kể nhưng không ra cù Lao Chàm cũng tiếc. Cảnh quan mê li, trời xanh ngắt, nước vào vắt. Nhìn nhỏ đùa nghịch bổ nước vỡi lũ trẻ em đi cùng tàu cũng thấy vui.- Này! toá quần lâu năm ra rồi xuống tập bơi đi- trinh nữ lắm!- hổ ngươi gì, tháo dỡ ra gửi đây tui chứa cho.Thấy nước biển trong quá nên tôi cũng xuôi xuôi, tháo quần nhờ bé dại gửi trên tàu rồi xuống tắm. Cứ mơn man gầnbờ cho biết xúc cảm tắm biển thôi chứ chẳng dám ra xa sợ chết đuối.- Ủa. Hoàng do dự bơi hả?- Không cần Vi quan tiền tâm, tếch đi!Mình cần đuổi bé dại ngay, không nhỏ quậy lắm, dìm bị tiêu diệt mình như chơi.- Ra phía trên tui dạy bơi. đàn ông gì mà lại kì- Kì kệ tui, bé dại mà ra đó là tui hấp đó nha. Đi nơi khác!Nhỏ cười cợt phá lên một hồi rồi chạy ra nghịch với tập thể trẻ. Mình chán quá, bỏ lên bờ ngồi. Công nhận mình chuối thiệt. Con trai đã ẻo lả lại còn loại quái gì cũng không biết. Bước đầu thấy hận bà bầu dần phần lớn rồi đấy, xuyên ngày nhốt bản thân trong nhà làm giờ mình như cục bột, phải gồm ai nặn new thành được hình.Mình và nhỏ quay về lục địa vào buổi chiều. Trèo lên tàu tìm nhỏ tuổi để rước quần mà nhỏ cứ tung tăng xua bắt mãi.- Này Vi, đưa quần cho tui, nắng nóng rụng lông rồi này!- Ủa, Hoàng vẫn chưa mặc quần hả?- Này, đừng gồm đùa nha. Quần tui chuyển cho nhỏ còn đâu.Nhỏ Vi mặt hơi hoảng chạy về phía đuôi tàu tìm đồ- Tui nhớ rằng tui vắt tại đây mà. Tiếng đâu rồi ?- Đùa, nhỏ tuổi bị điên à ? Vắt tại chỗ này thì nó cất cánh cmn rồi còn đâu !- Ờ nhỉ ! cố gắng thì bay rồi !- Ơ...Trời ơi. Tức sôi máu. Chẳng nhẽ lại treocổ lủng liểng. Bé dại khiến mình nghẹn đọng hết lần này mang lại lần khác. Cấp thiết nhịn được nữa. ý muốn chửi cho bé dại một trận rồi mai về hà thành ngay lập tức.- Tui xin lỗi Hoàng nha, hix...Xin lỗi nhỏ khỉ. Xin lỗi giờ có móc được quần đến tui mặc ko ? nhỏ mặc váy đầm chứ không mình đã bắt bé dại đền quần cho mình. Giờ đồng hồ mặc mẫu quần tập bơi ngắn củn này về khu đất liền, dễu suốt đoạn đường rồi về khách sạn à ? bản thân thành thằng rồ. Tức vượt đi. Mình đẻ tiếng gì nhưng mà xui từ cơ hội lọt lòng cho đến khi khủng thế này.Nhỏ Vi thủng thỉnh ra đầu tàu ngồi. Gió làm cho tóc bé dại bay ra phía sau. Nắng chiều chiếu bóng nhỏ tuổi đổ dài trên boong. Mình gồm quá xứng đáng quá ko nhỉ ? Quần mất rồi thì thôi, lại gắt nhỏ tuổi ghê thế. Chú ý nhỏ hiện giờ lại thấy tội, khác hoàn toàn lúc cười chơi tươi tắn lúc tập luyện với bè lũ nhỏ.- Thôi, mất rồi thì thôi. Tui vậy chịu mắc cỡ về hotel vậy.- Tui thấy tín đồ Hoàng đẹp mắt mà. Có ghẻ lở gì đâu mà lại ngại.- mang lại xin, Vi test mặc nội y rồi đi tung tăng trên phố xem. Fan ta hốt ngay vào trại điên.Nhỏ này cũng dễ mỉm cười thật. Dỗ vài ba câu là lại cười, lại tíu tít pha trò. Thôi bé dại cứ cười nhiều vào, bé dại mà xị khía cạnh ra mẫu là lòng mình lại đau thắt. Thương bé dại lắm.Đoán không sai. Người đi đường quan sát mình như thứ thể lạ. Ví như mặc áo che đi bóng chiếc quần tập bơi trông bản thân không khác gì toá truồng. Vậy nên cởi áo ra bắt nhỏ tuổi Vi cầm, mình diện mỗi cái quầnnhư quần xà lỏn. Chưa lúc nào thấy nóng khía cạnh lên cầm cố này. Đã thế mọi khi gặp nhỏ xíu nào xinh là phía bên dưới mình lại biểu tình. Bực thừa !- Ê, bé dại đưa tui chiếc khăn tắm nhanh !- làm những gì ?- Đưa phía trên không tui cáu giờ.Quấn mẫu khăn rửa mặt của bé dại ngang fan để bịt đi một trong những chi tiết. Nhục thừa ! Mà mẹ ơi ! con gái lớn chồng ngồng rồi, còn dùng dòng khăn tắm in hình Hê lô kít ti hồng chóe. Không còn nói luôn. Chán nản với bé dại quá ! bản thân không khác gì thằng gaychính hiệu. Chụp hình mình rồi post lêncác diễn lũ trai gọi, thế nào cũng ăn khách.Về cho khách sạn, việc thứ nhất mình có tác dụng sẽ là mở điện thoại vô mạng tra ngày sinh của chính bản thân mình và ngày sinh của nhỏ tuổi có hợp nhau không. Từ khi quen nhỏ, không ngày nào mình được yên. Cứ vắt này thì Hoàng đến bị tiêu diệt yểu mất Vi ơi. Kiếp trước nợ Vi đồ vật gi mà kiếp này Hoàng khổ nắm này. Hu Hu.Hình như biết lỗi lầm của mình cũng khá to, nên trong những khi mình tắm, bé dại Vi đã đi được mua món ăn và chuẩn bị bữa tối. Thấy thế cho nên mình cứ vờ có tác dụng mặt cau gồm với nhỏ. Tắm ngừng phi ra trực tiếp giường, cầm smartphone nghịch nghịch chứ không hề thèm ăn. Nhỏ tuổi chăm mèo xong xuôi cũng lên nệm ngồi với mình. Ko thấy nhỏ nói gì nên mình cũng im. Được một thời gian lâu, bụng kêu ọc ọc không chịu đựng được nữa, bản thân đành gắt nhỏ- chú ý gì ?- Đi ăn uống đi ! – nhỏ tuổi nhe răng cười- ko !- May quá, thay tui ăn hết nha- Ơ...Chịu thua bé dại luôn. Vội vùng dậy túm bé dại vứt lên giường- Tui bảo nhỏ tuổi không được ăn. Để tui ăn.- Không, tội gì tui nên nhịnNhỏ mua 3 suất con kê rán, mà mình và nhỏ dại tranh nhau nạp năng lượng gần hết. Thi phảng phất nhỏlại chú ý mình cười. Fan gì lạ. Cứ làm rứa làm bạn ta ngượng. Về tối nay chưa có kế hoạch đi chơi đâu. Mà tôi cũng mệt nhừ người rồi. Nhỏ mà lôi đi đâu nữa thì mình bắt nhỏ cõng.Dọn chống xong, nhỏ lôi ra bộ bài và cái bút dạ. Mẫu bút sáng nay vẽ mình trên đây mà. Bé dại rủ bản thân chơi bài vẽ mặt. May quá, trúng ý mình không phải đi đâu. Nhận lời luôn. Ngoài trời lại mưa phùn. Mặc kệ. Bản thân với nhỏ tuổi vừa nghịch vừa la hét ầm phòng. Bé dại thua các hơn, bị mình vẽ rậm rạp lên mặt.Đó là đêm hôm vui duy nhất trong cuộc đời mình, bản thân cười không ít đến nỗi nhức hết phía hai bên hàm. Nhỏ dại Vi cũng không kém. Tạm quên đi toàn bộ mà ngồi bên nhau vui đùa như vậy này thiệt hiếm so với mình với nhỏ, bắt buộc mình trân trọng lắm. Từng khoảng thời gian ngắn một nhìn nhỏ dại cười nói, là từng phút tim bản thân đập loạn nhịp. Mình hoài nghi được rằng mình vẫn yêu. Lắm khi kháng chếnh mong mỏi chối bỏ tình cảm này mà lại không được.Trời càng về tối càng lạnh. Kéo chăn cho nhỏ rồi ở quay lưng về phía nhỏ. Từ bây giờ nhỏ ko ngủ say buộc phải chẳng được ôm. Ngán thế. Đang nằm nghĩ mông lung thì thấy tay bé dại vòng qua bao phủ lấy mình. Lần trước tiên Vi ôm mình, nhưng mà mình cảm giác như fan mình đang chảy ra vậy. Nhỏ tiến liền kề vào mình, ôm bản thân chặt lắm, gục đầu vào sườn lưng mình dụi dụi. Giá hoàn toàn có thể đánh đổi vài năm tuổi thọ để đêm nay dài thật dài mình cũng cam lòng.- Mai mình đi chợ đùa nha.- Ừ...- thiết lập thiệt nhiều đồ kỉ niệm về để bàn học.- Ừ...- bản thân đi ăn kem nữa- Ừ...- Vi muốn mua một gượng nhẹ mũ rộng vành nhằm đội- Ừ...- có thể xinh lắm nhỉ !- Ừ...- nếu như được thì trở lại ngắm ước xoay một đợt nữa nhé !- Ừ...Cổ họng bản thân tắc rồi. Chỉ nói được từng từ. Số đông gì Vi muốn, mình sẽ làm cho hết. Do cái ôm của nhỏ tuổi đã minh chứng và khắc ghi một ma lanh giới chắc chắn rằng đối với mình. Một mối quan hệ ràng buộc cùng với nhau vì những nhịp đập trái tim với đồ thị cảm xúc run rẩy.Chi tiếc nuối rằng, cuộc điện thoại tư vấn của người mẹ mình vào sáng sủa hôm sau, đã kéo hai đứa con quay trở vềthực tại. Những dự định vỡ vụn nhanh đến nỗi mình ko kịp chuyển tay ra giữ lấy.


Chuyên mục: Thế giới Game