Hậu sinh khả úy là gì

     
Hậu sinch khả úy tức là người trẻ tuổi, lớp tín đồ sinh sau thiệt đáng tôn thờ với hại hãi; ám chỉ thanh niên có thể thừa qua được đà hệ trước.

Bạn đang xem: Hậu sinh khả úy là gì

Trong Hán Việt từ bỏ điển giản yếu của Đào Duy Anh, từ hậu sinh (后生) được giảng nhỏng sau: "Người sinh sau - người trẻ (postérivấp ngã, jeunes gens)". Còn từ úy (畏) được giảng là "Sợ - Lòng phục theo". Vì vậy, hậu sinc khả úy Có nghĩa là người trẻ tuổi, lớp tín đồ sinch sau thật xứng đáng tôn thờ cùng sợ hãi; ám chỉ giới trẻ có thể vượt qua thừa thế hệ trước.Hậu sinh khả úy phiên âm tự giờ Hán 后生可畏 (hou sheng ke wei) là thành ngữ xuất phát điểm từ câu nói của Khổng Tử (孔子)(1) được viết trong thiên vật dụng 9 Tử Hãn (子罕) của sách Luận ngữ (論語) - một cuốn sách vày Khổng Tử và những môn sinh của mình biên soạn(2).
Nguim văn uống của câu nàgiống như sau: "Tử nói: Hậu sinh khả úy, im tri lai đưa chi bất nhỏng kyên ổn dã? Tứ đọng thập, ngữ thập nhi vô văn lặng, bốn khử bất túc úy dã dĩ" (子曰: 后生可畏,焉知來者之不如今也?四十、五十而無聞焉,斯亦不足畏也已 - Dịch nghĩa: "Khổng Tử nói: Những người sinh sau rất đáng để sợ, nhưng biết đâu tương lai của mình không bằng hiện nay nay? Nếu bọn họ cho tư chục, năm chục tuổi nhưng chưa có danh tiếng gì thì không hẳn sợ bọn họ nữa").
Câu nói hậu sinch khả úy xuất phát từ giai thoại kể về cuộc hội thoại thú vị thân Khổng Tử và Hạng Thác - một thiên tài mới 7 tuổi. Giai thoại đó lại gồm hai phiên bản khác biệt, rõ ràng nlỗi sau: Phiên phiên bản mẩu chuyện đồ vật nhất:Tương truyền Khổng Tử đang trên đường thuộc các học trò ngao du khắp những nước trong vùng để truyền tay các tư tưởng của chính mình và search người dùng các tứ tưởng đó(3) thì gặp gỡ tía đứa trẻ, vào đó nhì đứa đùa nghịch với nhau rất thỏa thích, còn đứa tê chỉ lặng im đứng xem. Khổng Tử thấy lạ mới hỏi tại sao lại ko cùng chơi cùng với chúng ta. Đứa trẻ thương hiệu là Hạng Thác điềm nhiên nói: " Đánh vật nhau quyết liệt rất dễ pmùi hương hại đến sinch mạng con người, còn cứ lôi kéo xô đẩy nhau thì rất dễ bị tmùi hương, dù chỉ kéo rách áo quần thôi, thì cũng chẳng có lợi gì cho tất cả phía 2 bên, yêu cầu con cháu không thích nghịch với chúng nó”.Một lúc sau, Hạng Thác dùng đất đắp thành một ngôi thành lũy tức thì giữa đường, rồi vào ngồi vào đó. Xe Khổng Tử ko thể đi được mới hỏi tại sao lại ko nhường lối mang đến xe cộ đi. Hạng Thác đáp: "Cháu nghe người ta nói xe cộ phải vòng qua thành mà đi, chứ làm gì có thành lũy lại nhường lối đến xe cộ đi bao giờ”. Khổng Tử nghe vậy rất kinh ngạc, cảm thấy đứa trẻ này người mặc dù còn nhỏ cơ mà rất rạng rỡ mãnh, mới nói rằng: “Cháu Mặc dù bé dại nhưng gọi biết thiệt không ít”. 
Hạng Thác đáp rằng: "Cháu nghe nói, cá bé có mặt được tía ngày đã biết bơi, thỏ bé có mặt được tía ngày đã biết chạy, ngựa con hiện ra được tía ngày đã biết theo mẹ, trên đây là việc rất bình thường chứ tất cả gì xa lạ đâu”.Khổng Tử thấy siêu thích thú cùng với cậu bé bỏng này, và ra quyết định demo tài cậu ta bằng một vài ba câu hỏi: Lửa như thế nào ko khói? Nước như thế nào không tồn tại cá?Núi nào không đá? Cây gì ko cành?Người như thế nào ko vợ? Ai kẻ ko chồng?Trâu làm sao ko nghé? ngựa chiến nào ko con?Trống nào ko mái? Mái nào không trống?Ai là quân tử? Ai kẻ đái nhân?Vật gì không đủ? Vật gì tất cả thừa?Thành nào ko chợ? Người nào ko con? Cậu bé nhỏ Hạng Thác ngay tắp lự đáp : Lửa đom đóm không sương. Nước giếng không có cáNúi đất ko đá. Cây thô ko cành.Tiên ông ko vk. Ngọc chị em không chồngTrâu đất không nghẹ. ngựa chiến mộc không bé.Trống độc không mái. Mái độc không trống.Hiền là quân tử. Kẻ dại dột hạ nhân.Ngày Đông không đủ. Ngày Hạ gồm vượt.Hoàng thành ko chợ. Đứa trẻ không con. Khổng Tử hỏi 40 câu cùng nhận thấy 40 câu trả lời khôn cùng đúng đắn. Khổng Tử kế tiếp mời Hạng Thác đùa trò tiến công cờ với ông: “Trong xe cộ ta có sẵn 32 quân cờ, ta hy vọng thuộc cậu tiến công cờ, cậu gồm ưa thích không?”. Hạng Thác đáp: “Thiên tử mê cờ thì tư biển ko người cất giữ, clỗi Hầu mê cờ thì chính vì sự ko an, nho sĩ mê cờ thì câu hỏi học tập đình tvệ, nông phu mê cờ thì quên Việc cấy cày, do thế cháu không tấn công cờ”. Khổng Tử lại hỏi: “Ta ước ao cùng cậu thảo luận Việc bình trị trần giới, cậu bao gồm chấp thuận không?”. Hạng Thác lại trả lời: “Chuyện cõi trần khỏi đề nghị bình, bởi hay như núi cao, hay như sông hồ, hay như vương hầu, hay như là nô tỳ. Nếu san bởi núi thì chim chóc không chỗ cư trú, bao phủ bởi sông hồ nước thì cá nhờ vào đâu lượn lờ bơi lội, vứt chức vương vãi hầu thì dân ko fan trị, quăng quật nô tỳ thì chủ nhân không tồn tại bạn để không đúng khiến cho, thế nên cháu ko comment Việc thiên hạ”.

Xem thêm: Dàn Ý Và Bài Văn Thuyết Minh Về Cây Tre Lớp 8, 9, Thuyết Minh Về Cây Tre


 
*
Khổng Tử với Hạng Thác
Đến lượt Hạng Thác hỏi Khổng Tử: “Trên thai Ttránh tất cả sao lấp lánh, vậy thưa Ngài có tất cả bao nhiêu vì chưng sao?”. Khổng Tử nói: “Cthị xã bên dưới đất không thiếu gì sao lại hỏi chuyện bên trên Trời”. Hạng Thác lại hỏi: “Vậy bên dưới đất chiến thắng san ngay cạnh tất cả bao nhiêu ngôi nhà?”. Khổng Tử lại nói rằng : “Ta phải nói ngay chuyện trước mắt có phải là thực tế hơn không, phải gì thủ thỉ Ttách Đất”. Hạng Thác ngay tức khắc thưa: “Vậy thưa Ngài nếu bàn cthị xã trước đôi mắt thì Ngài cho thấy thêm lông ngươi có từng nào sợi?”.Khổng Tử không vấn đáp, chỉ biết cười cợt cơ mà thôi. Đoạn Khổng Tử xoay quý phái nói cùng với các học tập trò: "Hậu sinch khả úy, lớp trẻ thời nay thiệt là khiếp gớm".Phiên phiên bản mẩu chuyện lắp thêm hai Một lần, Khổng Tử ngồi bên trên dòng xe nhỏ dại tất cả ngựa kéo ngao du khắp những nước. Đến một vùng nọ thấy gồm chụ nhỏ xíu rước khu đất đắp một tòa thành, rồi ngồi vào trong trong những số đó. Khổng Tử ngay tức khắc hỏi: “Này cháu, con cháu bắt gặp xe ta đi tới cớ sao không Chịu tránh?” Chú nhỏ nhắn trả lời: “Cháu nghe fan ta đồn rằng, Khổng Phu Tử bên trên thông Thiên Văn, bên dưới tường Địa Lý, giữa hiểu lòng fan. Vậy nhưng mà lúc này cháu chạm mặt Phu Tử thì chưa hẳn vậy. Bởi vì từ bỏ xưa tới lúc này, chỉ nghe kể đến cthị xã xe rời thành, chứ thành làm sao lại rời xe cộ đâu?” Khổng Tử kinh ngạc quá, ngay tức thì hỏi: “Cháu tên là gì?” Chụ bé bỏng trả lời: “Dạ, Hạng Thác” Khổng Tử: “Năm nay cháu bao nhiêu tuổi?” Hạng Thác: “Dạ, 7 tuổi ạ” Khổng Tử: “Mới 7 tuổi đang chí lý vậy sao?” Hạng Thác: “Dạ thưa, con cháu nghe nói, con cá nsinh hoạt được 3 ngày sẽ bơi tung tăng tự hồ nước nọ lịch sự hồ nước tê. Con thỏ 6 ngày tuổi vẫn chạy khắp đồng cỏ. Cháu xuất hiện mang lại nay đã được 7 tuổi, đem gì làm khôn?”Lần này thì Khổng Tử đích thực ngạc nhiên, bèn đưa ra tức tốc 16 câu hỏi nặng nề để test tài Hạng Thác. Thế mà lại Hạng Thác sẽ trả lời trôi rã, rồi nói: “Vừa nãy Khổng Phu Tử hỏi cháu các thừa. Bây giờ, cháu xin hỏi Phu Tử: Tại sao bé ngỗng và con vịt nổi trên mặt nước? Tại sao chyên ổn hồng, chyên ổn hộc lại kêu to? Tại sao cây tùng, cây bách lại xanh cả ngày hè lẫn mùa đông?” Khổng Tử đáp: “Con ngỗng, nhỏ vịt nổi được trên mặt nước là dựa vào hai bàn chân vuông có tác dụng phương tiện đi lại. Chim hồng, chyên ổn hộc kêu to, nguyên nhân là cổ chúng nhiều năm. Tùng bách xanh rì bốn mùa bởi vì thân bọn chúng đặc”.Hạng Thác reo lên: “Thưa, không đúng! Con rùa nổi lên khía cạnh nước, đâu có buộc phải nhờ vào đôi chân vuông có tác dụng bàn giẫm. Con phưỡn ương kêu to lớn mà lại cổ nó đâu bao gồm lâu năm. Cây trúc cũng xanh tư mùa, nhưng mà ruột nó trống rỗng đấy thôi.” Khổng Tử chưa biết phân tích và lý giải thế nào thì Hạng Thác lại hỏi: “Thưa Phu Tử, được cho phép con cháu hỏi thêm. Tại sao mặt ttránh buổi sáng sớm lại khổng lồ cơ mà giữa trưa lại nhỏ?” Khổng Tử: “Là vày buổi sáng sớm khía cạnh trời ngay sát ta hơn”. Hạng Thác: “Không đề xuất ạ. Buổi sáng mặt ttách ngay sát ta rộng sao lại đuối, còn giữa trưa phương diện txa lánh ta rộng sao lại nóng?" Rồi Hạng Thác lý sự một hồi, khiến Khổng Tử yêu cầu thốt lên: “Cháu còn không nhiều tuổi và lại ưng ý hỏi phần lớn chuyện xa tít, viễn vông ngơi nghỉ tận đẩu tận đâu, chuyện trước mắt thì không hỏi.” Hạng Thác cười khanh hao khách nói: “Vâng, con cháu xin hỏi cthị xã ngay trước đôi mắt ngài: Vậy lông mày của Phu Tử gồm từng nào gai ạ?" Khổng Tử ko đáp, sai tín đồ đánh xe cộ đi với than rằng: “Hậu sinc khả úy!” (Lớp hậu sinh thiệt đáng sợ!).Rất nhớ tiếc Hạng Thác tài năng cơ mà đoản mệnh. Năm lên 10 tuổi, Hạng Thác qua đời, được lập đền rồng thờ, Call là Tiểu Nhi Thần, tức thị Thần Nhi Đồng, Call tắt là thần đồng. Chữ Thần Đồng cũng có từ thời điểm ngày đó.Lúc bấy giờ, bạn ta còn "chế" câu này thành câu "hậu sinch khả ố" cùng với ý nghĩa trái ngược hoàn toàn. Theo đó, ở chỗ này tức là xấu hổ. Hậu sinc khả ố nghĩa là thay hệ sau thiệt đáng xấu hổ, ý nói chê bai nạm hệ sau ko bởi cố hệ trước. Có một số fan thiếu hiểu biết ý nghĩa của từ bỏ "ố", khi nghe đến có ai châm biếm bảo mình là "hậu sinh khả ố" lại mang có tác dụng tự hào!Tmê man khảo cùng trích dẫn• Luận ngữ (Nguyễn Hiến Lê crúc dịch cùng giới thiệu)• Hán Việt trường đoản cú điển giản yếu hèn - Đào Duy Anh, NXB Văn uống hóa báo cáo, 2005Chú thích(1) Khổng Tử (孔子) thương hiệu thật là Khổng Khâu, trường đoản cú Trọng Ni, nói một cách khác là Khổng Phu Tử 孔夫子, sinh vào năm 551 Tr.CN, mất năm 479 Tr.CN. Ông là 1 trong những nhà tư tưởng, bên triết học, công ty giáo dục, đơn vị bao gồm trị, nhà biên khảo danh tiếng của Trung Quốc. Các bài xích giảng và triết lý của ông bao gồm tác động sâu rộng lớn đối với cuộc sống và bốn tưởng của các dân tộc Đông Á. Người Trung Quốc đời sau đang tôn xưng ông là Vạn núm Sư biểu (Bậc thầy của muôn đời). Hiện có mặt hàng trăm Học viện Khổng Tử trên mọi trái đất.(2) Sở Luận ngữ vị Khổng Tử (孔子) và những môn sinh của bản thân biên soạn, được xem như là sách mở màn trong Tứ đọng Tlỗi - tức tứ tác phđộ ẩm kinh điển của Nho học tập Trung Hoa, gồm Đại Học (大學), Trung Dung (中庸), Luận Ngữ (論語 ) và Mạnh Tử (孟子). Luận ngữ được viết tự đời Tiền Hán cho tới đời Hậu Hán với là 1 trong những chủ đề học tập vấn đa phần khi thi khoa cử của các triều đình Nước Trung Hoa trước kia.(3) Trong suốt gần 20 năm, từ thời điểm năm 34 tuổi, Khổng Tử dẫn học trò đi mọi các nước Vệ, Khuông, Trần, Tống, Thái, Sngơi nghỉ, ước ao ttiết phục những vua chỏng Hầu Chịu đựng mang Đạo của ông ra ứng dụng để mang đến thăng bình mang lại dân bọn chúng. Nhưng Đạo của Khổng Tử là Vương Đạo (đạo trị quốc) đề nghị đi ngược ý vật dụng Bá Đạo (đạo chinc phạt) của những vua chỏng hầu và quyền lợi của những quan Đại phu buộc phải những vua chỏng hầu số đông không đủ can đảm dùng ông.Website cùng hệ thốngAtatrang chủ.vn Kênh biết tin bất động sản - Nền tảng mua bán, cho thuê bên khu đất #1 Bình Dương.

Chuyên mục: Thế giới Game