Dơi đẻ con hay trứng

     
Tour trong nướcTOUR MIỀN NAMTOUR MIỀN TRUNGTOUR MIỀN BẮCTOUR TÂY NGUYÊNTOUR LIÊN TUYẾNTour nước ngoàiTour Lễ

Chùa Dơi nơi hàng nghìn con dơi sinh sống ngay khuôn viên chùa. Nơi đây mang đậm nét văn hóa của người Khmer với truyền thuyết heo 5 ngón, những ngôi mộ cổ. Chùa Dơi hay theo tiếng người Khmer gọi là chùa Serây Tê Chô Mahatúp (Nghĩa là do phúc đức tạo nên). Ngôi chùa cách thành phố Sóc Trăng khoảng 3km này là ngôi chùa có hơn 400 năm tuổi.Cái đẹp và sức thu hút của chùa Dơi là cảnh quan gần gũi với thiên nhiên, với một quần thể kiến trúc mở, hoà quyện với môi trường sống giữa con người - thực vật - động vật đã gắn bó với nhau từ rất lâu đời. Hơn nữa, cộng đồng dân cư ở đây có sự giao lưu giữa ba dân tộc Kinh - Khmer - Hoa kết hợp với tinh hoa văn hoá, nghệ thuật trong cuộc sống, học hỏi lẫn nhau cùng phát triển. 

1. Lịch sử hiện diện của các loài Dơi

Chùa Dơi đến nay đã trải qua 19 đời trụ trì. Theo lời kể của các vị sư, hàng trăm năm trước, chùa là nơi hội tụ của muôn chim, cò vạc, trong đó có loài dơi quý hiếm. Đàn dơi ở chùa sống rất nề nếp, tôn ti trật tự. Mỗi lần đi kiếm ăn dơi đầu đàn bay lên dẫn đầu, sau đó lần lượt là những con dơi khác bay theo nhập đàn, chúng vừa bay vừa xếp hàng, lượn vài vòng trên bầu trời quanh khu vực chùa, như cầu khẩn Đức Phật ban phước lành trước khi đi kiếm ăn.

Bạn đang xem: Dơi đẻ con hay trứng

*

Chùa Dơi Sóc Trăng

Quang cảnh hoàng hôn ở “chùa Dơi” khá nhộn nhịp, chíu chít tiếng dơi gọi đàn, xào xạt tiếng vỗ cánh va chạm vào những cành cây, tạo nên một không khí rất thú vị, một hiện tượng tự nhiên của loài vật tạo khung cảnh nên thơ. Đặc biệt là dơi chỉ đậu trên những tán cây của khuôn viên chùa, những tán cây bên ngoài khu dân cư thì chúng không đậu.

*

Hình ảnh dơi quạ ngủ trong vườn chùa

Sự việc có một sư giải thích: “Đó là chuyện thường thôi, vì trong khuôn viên của chùa quang cảnh rất yên tịnh, con dơi thích nghi với môi trường hoang dã gần gũi với thiên nhiên, còn bên ngoài thì bị vây đuổi săn bắt nên nó không trú ngụ”.

2. Các giống loài Dơi và Dơi Chùa

Dơi ở đây chủ yếu là loài dơi quạ quý hiếm. Giống dơi quạ là loài dơi ăn thực vật. Trọng lượng trung bình mỗi con từ 1 đến 1,5kg với sải cánh rộng đến 1,5m. 

Ngoài ra trên thế giới hiện nay có 67 loài dơi thuộc giống Pteropus. Theo nghiên cứu chuyên đề về dơi ngựa của Vũ Đình Thống -Viện sinh thái và Tài nguyên sinh vật Việt Nam kết hợp với trường Đại học Columbia (Hoa Kỳ) được tiến hành từ năm 2001 - 2004, cho biết tại chùa hiện có 2 loài dơi chính là dơi ngựa Thái Lan (Pteropus lylei) có khối lượng từ 400g đến 450g/con và dơi ngựa lớn (Pteropus vampyrus) nặng từ 600g đến 1100g/con. Hai loài dơi này còn rất ít và hầu như chỉ còn tại Việt Nam mà chùa Dơi là điểm duy nhất, đã được ghi trong phụ lục II của công ước CITES từ năm 1989. Để bảo tồn đàn dơi, UBND tỉnh đã ban hành văn bản nghiêm cấm mua bán, săn bắt dơi dưới mọi hình thức. Năm 1985 Bảo tàng Hậu Giang cùng các cấp chính quyền địa phương lập biên bản quy định khu vực bảo vệ “Chùa Dơi” (Chùa Mã Tộc).

3. Chi tiết về Dơi Quạ

Có lẽ loài dơi ở chùa Mã Tộc là loài lớn nhất nước ta. Con dơi mới đẻ đã có sải cánh dài tới 50cm. Dơi trưởng thành sải cánh dài khoảng 1,5m, nặng 1kg. 

Một số con dơi chúa rất lớn, nặng tới 1,5kg và sải cánh của nó đến 2m. Những con dơi chúa bay dập dìu trên trời lúc nhập nhoạng tối trông như những bóng ma.

Giống dơi trong chùa Mã Tộc này là giống dơi ăn quả. Chúng chỉ ăn hoa quả và uống nước từ các trái dừa. Răng chúng sắc đến nỗi, chỉ cắn một lát đã thủng quả dừa.

Xem thêm: Công Thức Tính Khoảng Cách Giữa 2 Đường Thẳng Trong Oxyz Và Bài Tập

4. Sinh sản của Dơi

Loài dơi này mỗi năm chỉ đẻ một lứa và đẻ duy nhất một con vào mùa mưa tháng 6. Chúng không làm tổ, nên đẻ xong thì cứ ôm con suốt ngày đêm. Khoảng 3-4 tháng ôm con như vậy, lúc con biết bay, thì tự đi kiếm ăn. 

dơi không đẻ trứng mà sinh con nên không xây tổ như các loài chim khác, khi sắp đẻ thì dơi mẹ một cánh móc lấy nhánh cây, một cánh đỡ lấy con ôm vào lồng ngực. Đẻ xong vài giờ dơi con bắt đầu mở mắt, lúc đó chúng đã biết đói, dụi đầu vào bú mẹ như chó con mới lọt lòng và trong đêm đó dơi mẹ vẫn đi kiếm ăn bình thường, chúng mang con theo, ôm ghì sát vào lồng ngực. Dơi con lớn rất nhanh, hơn một tháng tuổi chúng đã biết nắm níu nhánh cây, đồng thời cánh của chúng cũng bắt đầu mọc và mở rộng ra, sức mạnh dơi con tăng dần lên, lúc này dơi mẹ không còn đủ sức để đem con theo nữa, dơi mẹ tập bay cho dơi con.

Giống dơi không bao giờ nhận lầm con. Nhiều lần giông gió nổi lên, đàn con rơi xõng xoài khắp mặt đất. Các sư phải mang chúng vào chùa. Sấm chớp qua rồi, các nhà sư lại mang ra treo từng con một lên cành cây. Đám dơi mẹ sà xuống ngó nghiêng lần lượt để nhận con. Và cũng có một chuyện rất lạ, đó là giống dơi ở đây chỉ chấp nhận sự chăm sóc của các nhà sư.

5. Loài Dơi ngày càng giảm và lý do?

Tuy nhiên, giờ đây, muốn được hàng ngày dọn phân dơi cũng không được, vì đàn dơi cứ teo dần, rồi giờ chỉ còn chon hỏn một nhúm độ vài ngàn con, treo ở vài cây cổ thụ giữa chùa. Khách tham quan về thăm chùa Dơi, đều ra ngắm đàn dơi với con mắt hau háu. Nhiều ông sành nhậu, trót ngắm đàn dơi rồi, chỉ muốn thưởng thức xem thịt nó ra sao. Vậy là những quán thịt dơi mọc lên khắp Thành phố Sóc Trăng. Nhà chùa kêu cứu nhiều quá, các cơ quan chức năng vào cuộc, cấm các nhà hàng kinh doanh món thịt dơi. Nhưng nếu họ cứ hoạt động lén lút thì cũng chịu. Mà cấm ở Sóc Trăng, thì các quán nhậu thịt dơi ở Cần Thơ, Bạc Liêu, Trà Vinh lại mọc lên nhan nhản

Và rồi, như công thức, đúng 4h sáng đã có mặt đầy đủ ở chùa. Con nào vắng mặt, coi như đã sa bẫy. Loài dơi ở đây rất thông minh, nhưng chúng thường sa bẫy vì đạo nghĩa. Đám săn dơi thường nhốt một vài con dơi trên cây làm mồi nhử. Đàn dơi bay qua, thấy bạn đang kêu cứu, liền sà xuống cứu. Thế nhưng, bạn không cứu được, mà mình bị mắc lưới và trở thành mồi nhậu.

6. Thức ăn của Dơi

Giống dơi trong chùa Mã Tộc này là giống dơi ăn quả. Chúng chỉ ăn hoa quả và uống nước từ các trái dừa. Răng chúng sắc đến nỗi, chỉ cắn một lát đã thủng quả dừa. Đặc biệt tuy dơi chủ yếu ăn quả nhưng chúng thường chỉ bay xa ăn những trái cây của nhà vườn cách đó hàng chục km. Chúng không hề ăn hoa quả ở khuôn viên chùa và những hoa quả của người dân lân cận. không chỉ riêng chùa Dơi có khuôn viên thanh tịnh nhưng chỉ duy nhất nơi đây là nơi tập trung làm tổ của chúng. Ban ngày khoảng 17h00 chiều chúng kiếm ăn và sáng 5h00 chúng bay về. Điều lạ là khi đi ăn, chúng thường bay vòng qua chánh điện chứ không hề bay thẳng qua đây.

Một cụ bà vãng chùa cho biết: "Không biết dơi có từ bao giờ nhưng từ nhỏ tôi đã thấy dơi... Mỗi khi đàn dơi bay về, chúng tạo ra những đám mây kéo dài hồi lâu mới hết... Cây xanh trải dài, cành lá sum suê là thế nhưng mỗi khi đàn dơi tề tựu về thì nhìn lên chẳng thấy lá đâu, chỉ thấy một màu đen kịt của dơi". 

Nhưng có một điều lạ, nhiều cây cổ thụ tán rộng lòa xòa của nhà dân, ngả hết cả sang đất chùa, chúng lại không bao giờ đậu. Những buổi trưa nóng nực, chúng vỗ cánh phành phạch, náo động cả chùa. Điều lạ nữa, chúng chỉ “bậy” ra khu vườn, cách rất xa chùa, chứ không bao giờ “bậy” luôn ra chùa cả. Tình trạng ô nhiễm do phân dơi cũng không xảy ra, vì sáng nào nhân dân quanh vùng cũng kéo đến dọn phân dơi về làm phân bón. Phân dơi cực tốt với các loài cây ăn quả, nên lúc nào cũng đắt hàng. 

7. Tính cách loài Dơi

Loài dơi sống rất gần gũi với chùa, chúng không chỉ treo mình lủng lẳng trên những cành cây mà còn được các vị sư chăm sóc và thuần dưỡng chúng như những động vật chó, mèo nuôi trong nhà. Vào khoảng năm 1980, vị Đại Đức trụ trì đời thứ 17 tên là Thạch Chia, Ông có nuôi một dơi con, dơi này luôn quấn quýt bên cạnh Ông. Đặc biệt, là khi Ông đi vắng, dơi ở lại phòng khách giữ nhà. Khi khách vào phòng nếu có Ông thì dơi không có hành động phản kháng nào, nếu không có Ông dơi liền phản kháng kịch liệt như một chú chó giữ nhà. Như vậy, dơi không chỉ sống ở môi trường hoang dã gần gũi với thiên nhiên, mà nó cũng gần gũi với con người, chúng cũng có những đặc tính riêng nếu con người biết cách thuần chủng chúng.

Theo quan niệm của người Hoa, con dơi còn có ý nghĩa là điềm phúc, phước của người Hoa là: “Phước - Lộc - Thọ”: Trong đó, ông Phúc (phước) ứng với con dơi. Ông Lộc ứng với con nai, Ông Thọ ứng với cây tùng, cho nên người Hoa xem hình tượng con dơi như là phúc. Con dơi ở chùa Dơi đậu quay đầu ngược xuống giống như hình chữ “phúc” treo ngược, theo phát âm của người Hoa là “pú tào” (tức là: “phúc đáo” nghĩa là phúc đến rồi). Vấn đề này cũng được ông Trần Bình viết bài đăng trên “Kiến thức ngày nay” (Xuân Quý Dậu 1993 trang 62 - 63). Cho nên, đó cũng là lý do có rất nhiều khách du lịch là người Hoa chọn chùa Dơi là điểm tham quan trong chuyến về Sóc Trăng. 


Chuyên mục: Tổng hợp