Cảm nhận về bài thơ từ ấy của tố hữu

     

Đề bài: Cảm nhận về bài thơ Từ Ấy của Tố Hữu

Bài làm

Cảm nhận về bài thơ Từ Ấy của Tố Hữu –Không phải là một quốc gia hùng mạnh về khiếp tế nhưng dân tộc Việt Nam ta lại bao gồm điều tự hào riêng rẽ của dân tộc bản thân, đó là lòng dũng cảm cùng yêu nước sâu sắc. Điều này được thể hiện rõ qua quá trình đấu tma lanh chống giặc ngoại xâm của dân tộc Khi lần lượt đẩy lùi những kẻ đô hộ hùng mạnh nhất với gần đây nhất là nhị cuộc chống chiến trường kì chống thực dân Pháp với đế quốc Mỹ. Có được điều này là sự thấm nhuần chân lí cách mạng cùng một lòng tin yêu Đảng, chúng ta gồm thể hiểu rõ hơn về điều này thông qua tác phẩm “Từ ấy” của Tố Hữu.

Bạn đang xem: Cảm nhận về bài thơ từ ấy của tố hữu

Tháng 7 năm 1938, Tố Hữu chủ yếu thức được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương, để ghi lại cảm xúc của bản thân sau sự kiện gồm tính bước ngoặt trong cuộc đời bản thân, ông đã chế tác bắt buộc bài thơ “Từ ấy” nằm trong tập thơ “Máu lửa”. Bài thơ là những chiếc cảm xúc, trọng tâm nguyện của người tkhô nóng niên yêu thương nước sau thời điểm vừa được tia nắng lí tưởng của Đảng Cộng sản soi rọi vào trái tyên ổn.

Mở đầu tác phẩm của bản thân, Tố Hữu viết:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lí chói qua tim”

“Từ ấy” được sử dụng trong câu mở đầu là dùng để chỉ giây phút Lúc tác giả được giác ngộ lí tưởng Cách mạng, nhận ra kim chỉ phái nam chỉ đường cho tương lai của mình. Cũng như bao người dân không giống trước Lúc được giác ngộ lí tưởng Cách mạng, Tố Hữu là một nam nhi tkhô hanh niên phải sống dưới bùn đen tăm tối của ách đô hộ thực dân, hiện thực cùng tương lai là một màu sắc đen vô định, không biết phải đi về đâu với làm cái gi giữa thế giới tăm tối ấy. Rồi một ngày tác giả được lí tưởng của Đảng soi chiếu, ông rất đỗi vui mừng vì chưng nhận ra chân lí chân thiết yếu đến cuộc đời đang ngập vào bùn đen của bản thân, Đảng tựa như ánh thái dương soi sáng sủa đến cuộc đời tăm tối ấy. Vì vậy cơ mà tác giả viết “Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ/Mặt trời chân lí chói qua tim”, chân lí của Đảng rực rỡ như ánh mặt trời ngày hnai lưng còn Đảng đó là mặt trời lớn rực rỡ ấy.

Xem thêm: Trẻ 20 Tháng Tuổi Biết Làm Gì ? Bé 20 Tháng Tuổi Biết Làm Những Gì


*

Cảm nhận về bài thơ Từ Ấy của Tố Hữu

“Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim”


Từ một thế giới tăm tối, bao quanh là một màu đen vô định, ni tác giả như lạc vào một khu vực vườn với bao phủ là hoa thơm, là tiếng chim hót rộn ràng vui tươi. Có được điều ấy là nhờ tác giả đã giác ngộ tư tưởng Cách mạng của Đảng. Còn điều gì tuyệt vời hơn lúc đang vô định giữa cuộc đời tăm tối lại bắt gặp kyên đưa ra nam soi đường dẫn lối, định hướng đến tương lai, từ trung khu trạng hoang mang lo lắng, ngán chường ủ rũ tác giả rũ bản thân mà tràn đầy sức sống, nhiệt huyết vào tương lai.

“Tôi buộc hồn tôi với mọi người

Để tình trang trải với trăm nơi

Để hồn tôi với bao hồn khổ

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời”

Bốn câu thơ bên trên đã thể hiện rõ nhất chiếc tôi trữ tình của tác giả. Đó là loại tôi mang giai cấp thời đại, đại diện đến cả dân tộc. “Tôi buộc hồn tôi với mọi người” là sự kết hợp giữa mẫu tôi cùng loại ta, giữa cá thể với tập thể để tạo nên sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, cùng nhau góp đỡ nhau vượt qua mọi cạnh tranh khăn gian khổ của cuộc chiến đấu trường kì.

“Tôi đã là con của vạn nhà


Là em của vạn kiếp phôi pha

Là anh của vạn đầu em nhỏ

Không áo cơm xoay bất xoay bơ…”

Bốn câu thơ của đoạn cuối bài thơ như một lời khẳng định, nhấn mạnh tình cảm gia đình đầm ấm, thắm thiết, đó ko phải là một gia đình của riêng một tuyệt một vài cá nhân như thế nào mà lại là gia đình của cả dân tộc, cả một tầng lớp nhân dân lao động với tác giả Tố Hữu là một member vào đại gia đình ấy. Tố Hữu trở thành một người bé, người em, người anh thân thiết của mọi lớp người, mọi giai tầng không phân biệt tuổi tác xuất xắc nghề nghiệp cùng sẵn sàng góp đỡ họ bằng tất cả khả năng của bản thân. Tấm lòng ấy của tác giả đã hoà làm cho một thể với tấm lòng của đại gia đình dân tộc một biện pháp thật xúc động cùng tình thực. Tố Hữu xót thương mang lại những mảnh đời “vạn kiếp phôi pha”, mang đến những em nhỏ “không áo cơm cù bất tảo bơ”,…Dẫu họ chỉ là những bé người xa lạ đối với tác giả nhưng bằng tấm lòng nhân hậu của mình, ông sẵn sàng dang tay đón nhận, cưu với những mảnh đời bất hạnh ấy với đối xử với họ tựa như đối với những người thân ruột thịt của mình. Dấu ba chấm kết thúc bài thơ ngụ ý mang lại tấm lòng của tác giả còn bát ngát mãi cùng những tình cảm, cảm xúc vẫn trải rộng mãi, ko thể nào diễn tả hết được bằng lời.


Chuyên mục: Tổng hợp