Cảm nghĩ về bài cảnh khuya

     

Hồ Chí Minch không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam nhưng mà còn là một một bên thơ lớn. Bác không chỉ dành riêng tình yêu đến tổ quốc, đến đồng bào Hơn nữa dành riêng rất nhiều tình thân mang đến vạn vật thiên nhiên. Điều này được Bác thể hiện rõ nhất qua bài bác thơ Cảnh khuya được biên soạn trong chương trình ngữ văn lớp 7.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về bài cảnh khuya


Hãy thuộc tham mê khảo trang nhất bài xích văn mẫu vạc biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh để hiểu hơn về tình cảm của Bác đối với thiên nhiên cũng như chổ chính giữa tư Bác gửi gắm vào tác phẩm.

Xem thêm: Toán Hình Học Lớp 9 (Có Đáp Án), Tuyển Tập 80 Bài Toán Hình Học Lớp 9


Nội dung bài viết


Cảm nghĩ của em về bài xích thơ Cảnh khuya

*
*

Bài văn mẫu phạt biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya

Thơ đôi khi không cần nhiều từ ngữ, chỉ vài ba mẫu ngắn thôi cũng đủ tạc sâu vào trọng điểm trí người đọc những ấn tượng nặng nề pnhì. Đọc bài thơ “Cảnh khuya” của Bác Hồ nâng niu, chỉ vẹn vẻn tất cả bốn mẫu thơ bảy chữ nhưng khiến cho dòng cảm xúc vào ta mãi không chịu ngừng suy tư.

Bài thơ này được Bác biến đổi tại chiến quần thể Việt Bắc vào thời kỳ đầu của cuộc chống chiến chống thực dân Pháp ác liệt năm 1947 nhưng ngay lập tức từ câu mở đầu bài thơ, người đọc đã ấn tượng mạnh với size cảnh thiên nhiên được vẽ ra trước mắt bằng một cảm quan hết sức thi sĩ. Điều đầu tiên mà lại người đọc nhận ra đó là âm thanh của tiếng suối được cảm nhận hết sức tinc tế:

“Tiếng suối vào như tiếng hát xa”

Ngay từ nhan đề bài xích thơ ta cũng tất cả thể đoán ra được không khí vào bài, đó vào thời gian đã về đêm cùng tất cả lẽ không gian núi rừng Việt Bắc im tĩnh đến mức Người cảm nhận tiếng suối chảy xiết nghe du dương, thời gian trầm, lúc bổng như là một tiếng hát vẳng xa. Tiếng hát ấy ko chỉ vang mà hơn nữa vào vắt trong không khí yên ổn tĩnh của núi rừng, cảm giác như ở trong đó chứa đựng mọi thanh hao tao, bay tục nhất của cả một vùng núi rừng này. Phép so sánh này khiến ta liên tưởng đến câu thơ của Nguyễn Trãi:

“Côn Sơn suối chảy rì rầm Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai” (Côn Sơn ca)

Nếu Nguyễn Trãi thấy tiếng suối như tiếng đàn mặt tai thì Bác cảm nhận nó là tiếng hát vang vọng, tiếng hát bay cao, cất cánh xa, tiếng hát của núi rừng. Chỉ một từ “xa” thôi cũng đủ gợi sự rộng lớn hùng vĩ của núi rừng Việt Bắc nhưng cũng thiết yếu nó mở ra một núi rừng hoang vu, xa vắng tiếng người.

Từ âm tkhô hanh xa gần của tiếng suối, điểm quan sát chuyển xuống những tán cổ thụ với:

“Trăng lồng cổ thụ trơn lồng hoa”

Điệp từ “lồng” xuất hiện khiến mang lại người đọc liên tưởng đến sự gắn kết tuyệt đẹp Khi trăng bên trên cao đã “xà” xuống thế gian, lồng trơn mình vào nhẵn thiên nhiên, vào bóng cổ thụ. Phải chăng quan sát từ tán cổ thụ, trăng treo bên trên cao như hạ xuống, đậu lên tán, thậm chí đan cài vài ba tán, trơn trăng cũng vì thế mà lồng vào láng lá, nhẵn hoa, tạo đề xuất những trơn đen, láng trắng như muôn ngàn hình bông hoa bên trên mặt đất. Khung cảnh vạn vật thiên nhiên thật đẹp, thật thơ mộng với hình ảnh bé người đến lúc này mới lộ diện:

“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ”

Đêm đã khuya vậy nhưng Bác vẫn còn chưa ngủ, trơn Bác đổ dài theo ánh trăng in xuống lồng vào láng hoa, láng trăng, tưởng chừng thiết yếu cảnh khuya đang vẽ bắt buộc chân dung Bác trong đêm ko ngủ. Nhưng Bác không ngủ không phải là để thưởng trăng cũng không phải để nghe “tiếng suối trong như tiếng hát” tê mà lại là do Bác gồm những trăn trở về một sự nghiệp vĩ đại:


Chuyên mục: Tổng hợp